Ai Nói Tôi Là Thiên Kim giả - C5

Cập nhật lúc: 2025-11-30 07:49:08
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhắc đến chuyện , nuôi dường như thực sự thế nào để bào chữa cho , lắp bắp : "Cái, cái đó là vì—"

"Vì nỡ Trần Trì vui? Con nhớ, dì lúc đó còn cầm tiền tiêu vặt của con, nhạo con ngốc với cô giúp việc trong nhà, dì gì con cũng tin, dì thể giải thích tại như ?"

Mẹ nuôi hổ đến đỏ mặt, "Mộc Mộc..."

"Dì, con hôm nay dì đến tìm con rốt cuộc mục đích gì, con từ bỏ điều gì , hy vọng dì thẳng."

"Không , chỉ quan tâm con, mục đích gì hết." Bà sốt ruột giải thích.

bà, nhịn khẽ hừ một tiếng.

cuối cùng hiểu tiếng hừ nhẹ đó của bà ép ăn bánh kem từ lâu đây đại diện cho điều gì.

Là sự tin tưởng, nhưng khinh thường vạch trần đối phương.

"Ai tin chứ."

Nói xong, đẩy bà , bước nhanh rời khỏi trường học.

12

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng trong bệnh viện đậm, cách kiểm tra lâu, cảm thấy như qua cả một đời .

Bác sĩ sắc mặt nặng nề, ông cũng còn trẻ, bệnh tình tiến triển nhanh, nhưng điều trị ngay lập tức, thể trì hoãn nữa.

hỏi ông về chi phí điều trị đại khái cần thiết, ông một con , lòng lập tức chìm xuống.

Đầu óc rối như tơ vò, khi về nhà, phát hiện Nhậm Tiểu Lộ và Nhậm Tiểu Thiên đều ở đó.

Vẻ mặt họ trông đều kỳ lạ.

bước cửa, Nhậm Tiểu Lộ đến, cực kỳ nghiêm túc : "Chị một chuyện lớn với em."

gật đầu, nước mắt lập tức tuôn rơi.

Không tại , ở bên ngoài thì , thấy họ là .

Cả hai đều hoảng hốt, hỏi rốt cuộc , cứ lau nước mắt, nên lời.

Trải qua bao nhiêu chuyện tủi , cái gọi là ghét bỏ, bắt nạt, chịu đựng sự đối xử bất công, cứ tưởng cuộc đời đến đây là kết thúc.

đột nhiên cho sống một cuộc sống gia đình chỉ một đêm, cho cảm giác yêu thương, bảo vệ là gì, khiến hận thể biến một ngày thành một năm để sống, tại để mất tất cả những điều chứ?

Đột nhiên, Nhậm Tiểu Thiên hét lên một tiếng: "Cái gì thế !"

Cậu run rẩy tờ giấy trong tay, đó là báo cáo kiểm tra để trong cặp sách.

Nhậm Tiểu Lộ ghé qua , sắc mặt cả hai đều tái nhợt.

Một lát , Nhậm Tiểu Lộ đến, ôm lấy , giọng yếu ớt : "Đừng , bé cưng, đừng , chị định với em, nhà tiền , tờ vé chị mua trúng thưởng, đủ để chúng trả hết nợ."

ngây trong chốc lát, theo bản năng : "À, thì quá, nhà cần mắc nợ nữa."

Nhậm Tiểu Lộ nhịn nâng cao giọng: "Em đang cái gì thế, đương nhiên là đưa em khám bệnh chứ!"

dường như chọc tức, lo lắng cho , vỗ mạnh lưng

"Chị mua vé lâu như , trúng đúng hôm nay chứ." Cô : "Là để dành cho em dùng đấy."

thể kìm nén nữa, ôm lấy cô , vai rung lên từng cơn, òa lên.

"Em sợ quá chị ơi..."

"Em cũng ích kỷ gánh nặng cho , nhưng em thật sự c.h.ế.t, chị ơi, em c.h.ế.t, em còn sống đủ... "

"Mọi đối xử với em quá, em bao giờ hạnh phúc như thế , em thật sự c.h.ế.t, em nỡ, em sợ quá chị ơi, em sẽ c.h.ế.t ..."

Cổ ấm nóng, là nước mắt của Nhậm Tiểu Lộ.

"Đương nhiên là ." cô run rẩy nhưng kiên định : "Nhà bán cả nồi cả niêu cũng chữa khỏi cho em, đừng sợ, bọn chị ở đây ."

13

Trong bệnh viện.

Bác sĩ và bàn bạc phương án điều trị cụ thể, cùng Nhậm Tiểu Lộ, Nhậm Tiểu Thiên bên ngoài chờ.

Không cần tự đối diện với chuyện đáng sợ như , nỗi sợ hãi của giảm ít.

Ba chúng đang nhẹ giọng trò chuyện, đột nhiên thấy tiếng bước chân dồn dập, ngẩng đầu , là bố nuôi và nuôi.

Nhậm Tiểu Thiên quen họ, nhưng thấy họ chằm chằm , lập tức dậy chắn , vẻ mặt đầy cảnh giác.

Mẹ nuôi thấy , hốc mắt liền đỏ lên, : "Mộc Mộc, con bệnh với chúng ? Con thế nào ?"

theo bản năng mặt , họ.

Nước mắt nuôi chảy xuống, "Là , đây con ăn uống đàng hoàng, đáng lẽ nên phát hiện —"

"Dì phát hiện cũng chỉ con màu thôi." : "Cho nên cả."

Nước mắt nuôi rơi lã chã, giơ tay che mắt .

Bà mấy mở miệng gì đó, nhưng đều nghẹn ngào phát tiếng.

dậy tránh , bà đột nhiên bật nức nở.

"Con gái của !" Bà thét một tiếng, ôm lấy , dùng sức siết chặt cơ thể , "Con về nhà với , đưa con tỉnh khác chữa bệnh, con đừng hận , ?"

đang diễn kịch, bà thực sự đang đau lòng, vì , và cũng vì chính bà.

Vịt Trắng Lội Cỏ

Sẽ còn ai giống như , khi chịu ủy khuất ở chỗ bà, vẫn ngây ngốc tin từng lời bà , đưa hết tiền tiêu vặt ít ỏi của cho bà, trao cho bà tình yêu thuần khiết và quý giá nhất đời.

Trần Trì sẽ , con gái ruột mà bà nhận bao năm cách biệt cũng sẽ .

Bố nuôi tiếng của bà, hốc mắt cũng đỏ hoe, mở lời : "Mộc Mộc, cần lo lắng về tiền bạc, chi phí t.h.u.ố.c men của con chúng sẽ chi trả."

"Không cần chú ơi." 

Nhậm Tiểu Lộ mở lời: "Con cái nhà chúng cháu đương nhiên là nhà chúng cháu lo , chuyện để nó bệnh mà chữa chứ? 

Em bình thường chơi điện thoại chịu ăn cơm cháu còn quản, bệnh lớn như chú còn sợ ai quan tâm ?"

Nhậm Tiểu Thiên cũng : " thế, bình thường việc nhà của nhà cháu đều là cháu , cháu bao giờ để chị động tay , chị về nhà các chú còn chăm sóc bà cụ, về đó chịu cái khổ đó gì?"

Sắc mặt bố nuôi khó coi trong chốc lát, " dạy dỗ Trì Trì , lời nó quá đáng, Trì Trì!"

Một tràng tiếng bước chân nặng nề vang lên, Trần Trì xuất hiện ở cầu thang.

Nó rõ ràng cũng thấy cuộc chuyện của chúng nãy, vẻ mặt khó coi vô cùng.

Mẹ nuôi buông , bước nhanh đến, kéo nó đến mặt , : "Con xin chị , !"

Trần Trì cúi đầu .

Mẹ nuôi đẩy nó một cái, nó đột nhiên nổi giận, "Con gì chứ? Chẳng lẽ lớn như , còn những chuyện đó là thật giả

Trước đây ? Mẹ dày là cơ quan cảm xúc , con thấy nếu đối xử với Trần Mộc một chút, chị cũng đến nỗi còn trẻ mắc ung thư!"

Nói xong, Trần Trì đầu bỏ chạy.

Bố nuôi thấy thật sự chuyện với họ, chịu nổi lời mỉa mai lạnh lùng của Nhậm Tiểu Lộ và Nhậm Tiểu Thiên, vội vàng bỏ một tấm thẻ ngân hàng, dẫn nuôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-noi-toi-la-thien-kim-gia/c5.html.]

Nhậm Tiểu Thiên đuổi theo, kiên quyết nhét tấm thẻ ngân hàng cho họ mới để họ .

"Còn chạy qua cháu , cháu là vận động viên thể thao ." Nhậm Tiểu Thiên vô cớ đắc ý.

nhịn .

Thì ngay cả khi ở thời điểm khó khăn nhất, cũng những khoảnh khắc thể , chỉ cần bên cạnh quan trọng đồng hành.

Chờ một lát, vẫn , xuống lầu hít thở khí, bất ngờ thấy Trần Trì ở bồn hoa.

14

Nó thấy , lập tức dậy, chặn mặt .

"Bác sĩ ? Chị chứ?"

lùi một bước, về bệnh viện, nó nắm lấy cánh tay kéo .

"Chị thật sự định để ý đến nữa ? Tại luôn đồng ý lời mời kết bạn của ? Trước đây chị bao giờ đối xử với như ."

"Bây giờ tinh thần diễn kịch cùng , nếu lợi dụng để bán t.h.ả.m khiến bố xót thương, thì thôi ?"

" !" Hốc mắt nó đỏ lên, "Trước đây là hiểu chuyện, là sai , bà nội luôn nếu chị, thứ trong nhà đều là của , cho nên... bây giờ , chỉ chị mới là thật lòng đối với , chỉ chị mới so đo với , chị ơi, chị đừng giận nữa ?"

Thấy gì, nó hít hít mũi, vẻ tủi , " chỉ nhận chị là chị gái, cô căn bản xứng! đối xử với cô như , cô dám lưng với bạn bè!"

Trong mắt nó đầy vẻ tủi hờn, dường như vẫn chờ giống như đây, bất kể nó những chuyện quá đáng đến với , vẫn sẽ chấp nhặt mà chủ động chuyện với nó, an ủi nó.

Nó, sinh tất cả tình yêu, cho rằng thứ đều là lẽ đương nhiên.

"Cậu đối xử với cô , cô vẫn lưng?" : "Quả nhiên, hai mới là chị em ruột thịt."

Trần Trì thể tin .

"Chị gì?"

Nó còn , Nhậm Tiểu Thiên đột nhiên nhảy , đá nó một cái.

"Mày gì đấy, gì đấy, gì đấy!" Nhậm Tiểu Thiên giận dữ : "Mày thật sự ăn đòn ? Lại đến quấy rối chị tao? Cái đồ xanh c.h.ế.t tiệt mày giở trò gì?"

Nói xong, Nhậm Tiểu Thiên cảnh giác kéo bên trong, bảo vệ về phía bệnh viện.

"Chị, chị đừng ." Trần Trì đuổi theo, "Chị về nhà , ? Bố sẽ đưa chị đến bệnh viện hơn chữa bệnh."

đôi mắt đỏ của Trần Trì.

"Duyên phận kiếp của chúng đến đây là hết , sống c.h.ế.t vinh nhục của còn liên quan gì đến các , đó là nhà của các , nhà của , nếu kiếp —"

Mắt Trần Trì sáng lên, dường như nghĩ rằng đây là biểu hiện thái độ của dịu xuống.

"Nếu kiếp , ông trời phù hộ đừng để gặp bất kỳ ai trong nhà các nữa, nghĩ , thật sự thấy đáng cho , vì các mà bỏ lỡ mười mấy năm với nhà của ."

Trần Trì ngây tại chỗ, thậm chí còn .

"Chị, chị đừng như , chị đang cố ý chọc tức ?"

"Cậu đủ quan trọng đến mức tâm trạng cố ý ."

Nói xong, cùng Nhậm Tiểu Thiên trở bệnh viện, Trần Trì thêm một cái nào nữa.

15

Mọi thứ đều diễn suôn sẻ, thời gian trôi qua từng ngày, dừng ca phẫu thuật đầu tiên.

tựa giường bệnh, Nhậm Tiểu Lộ và một bên chuyện với bác sĩ, Nhậm Tiểu Thiên bên giường , như một đứa trẻ mít ướt.

: "Em trai, em đừng nữa, bác sĩ đều chị phẫu thuật ở giai đoạn , tỷ lệ thành công cao, tiên lượng cũng , chị còn , em cái gì chứ."

Nhậm Tiểu Thiên nước mắt lưng tròng, từ từ thổi một bong bóng mũi, nghẹn ngào : "Nam nhi lệ... rơi, chỉ là đến... chỗ đau lòng..."

cố nhịn thất bại, suýt chút nữa bật thành tiếng, may mà Nhậm Tiểu Thiên phát hiện, cúi đầu, vỗ vỗ đầu , : "Vận động viên thể thao, mạnh mẽ lên."

"Oa—" Nhậm Tiểu Thiên ôm lấy , rống lên, "Em thật sự , nhưng em thấy chị như thế là em , nhịn , chị ơi, chị mạnh mẽ lên nhé!"

"Cái đồ mất mặt nhà mày, chị mày mạnh mẽ hơn mày cả vạn còn dư." 

Nhậm Tiểu Lộ đẩy cửa, "Cút ngoài rửa sạch cái mũi nhèm đó mới ."

Nhậm Tiểu Thiên yếu ớt rời khỏi phòng bệnh, Nhậm Tiểu Lộ và cùng bên giường , .

Mẹ trông vẻ tiều tụy, nhưng vẫn chỉnh trang bản sạch sẽ, cũng xử lý thỏa việc ở tiệm và bệnh viện, còn chuyện tâm tình lâu với , kể về những trải nghiệm bao năm qua của , khuyến khích dũng cảm.

Mẹ chuyện tồi tệ sẽ qua, chỉ cần chúng sợ hãi, sẽ ngày càng mạnh mẽ.

Mẹ thật lợi hại, nghĩ, cho nên cũng thể sợ hãi, thể yếu đuối, vì là con gái của .

Bố nuôi cũng đến vài , cũng là khuyên họ .

Mẹ với , Trần Trì gần đây sa sút, vì những lời bà nội nó khi lẫn lộn, danh tiếng của nó trong giới họ hàng sụt giảm nghiêm trọng.

Chuyện hiểu truyền đến trường, chuyện bệnh xin nghỉ dài hạn, hết những chuyện lên diễn đàn, Trần Trì mắng te tua mạng, ngoài đời cũng cô lập, tâm trạng chán nản, ngay cả trường học cũng đến.

Danh tiếng của bố nuôi trong giới cũng ảnh hưởng, còn lan sang cả việc kinh doanh.

Bà nội nó là thực sự bệnh, liệt giường thể tự chăm sóc, đầu óc cũng lẫn lộn, thường xuyên nghĩ hại , thức trắng đêm, nhà họ mệt mỏi vô cùng.

Khi những điều với , niềm vui sướng "đại thù báo", bởi vì tất cả những gì trải qua, bất kỳ ai cũng thể đồng cảm.

cũng cảm thấy họ sống thì sẽ sống .

sống , chỉ một lý do, đó là về nhà.

Nghĩ đến đây, mở lời: "Xin ." 

Nhậm Tiểu Lộ: "Xin cái gì?" 

"Gây phiền phức cho ." 

Nhậm Tiểu Lộ nắm lấy tay , im lặng một lát, : "Chúng là gia đình mà, giữa nhà, những lời ."

dùng sức chớp mắt để gạt ý rơi lệ, gật đầu.

"Thôi, sắp đến giờ , chuẩn phẫu thuật thôi." 

Nhậm Tiểu Lộ : "Bọn chị chờ em , cố lên nhé."

trịnh trọng gật đầu.

Trước khi phòng phẫu thuật, đầu họ nữa, Nhậm Tiểu Lộ vẫy tay, nhẹ giọng : "Đi , yêu em!"

chỉ cảm thấy trái tim phiêu bạt bấy lâu rơi về đúng chỗ, như thể hạt giống cuối cùng đ.â.m chồi nảy rễ.

kém may mắn hơn, ông trời sắp đặt cho những , may mắn hơn, ông trời sắp đặt cho, là những .

Cho nên dù những trải nghiệm , cũng thấy xui xẻo, thấy may mắn, vô cùng may mắn.

bao giờ là cô đơn một , yêu , và cũng để yêu.

Ông trời sẽ ban phúc cho chúng , ban tặng cho chúng những phép màu nhỏ bé.

Giữa nhà cần xin , chỉ cần yêu là đủ .

"Được, chờ em ." : "Yêu !"

Hết

Loading...