Ai Nói Tôi Là Thiên Kim giả - C3
Cập nhật lúc: 2025-11-30 07:48:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
07
Nhậm Tiểu Lộ cất sổ sách, chạy bếp giúp đỡ, vốn cũng theo, nhưng đột nhiên kinh hãi phát hiện vài gương mặt quen thuộc.
Là mấy bạn học lớp bên cạnh—bọn họ là bạn của Trần Trì.
Tuy và Trần Trì hơn kém hai tuổi, nhưng nó nhảy lớp, nên cùng khóa với , bạn bè của nó cơ bản đều .
Trong khoảnh khắc, chút hoảng loạn, nếu bọn họ thấy, chắc chắn sẽ cho Trần Trì , gần như thể tưởng tượng cảnh Trần Trì và đám bạn sẽ nhạo ở trường như thế nào.
"Chị thế?" Nhậm Tiểu Thiên bưng đĩa bẩn ngang qua , kỳ lạ một cái.
Nhậm Tiểu Lộ lúc , đầu cùng .
Lòng tự trọng đúng lúc khiến hổ, chỉ mấy sắp đẩy cửa bước bên ngoài, nhỏ: "Đó là bạn học của em."
"À? Bạn học của chị, bạn học thì ?" Nhậm Tiểu Thiên tỏ vẻ hiểu.
Cậu rõ ràng hiểu, bạn học giúp đỡ ở tiệm của gia đình thì vấn đề gì.
"..."
"Ngốc!" Nhậm Tiểu Lộ đ.á.n.h một cái lên đầu , "Chị mày ngại đấy."
càng cảm thấy hổ thẹn, họ đang cố gắng vì cuộc sống, trả hết nợ nần, trong sạch đàng hoàng, nhưng phản ứng của như thể họ là những thể gặp mặt.
Hơn nữa họ còn là nhà của .
"Lại đây đây." Nhậm Tiểu Lộ kéo một căn phòng nhỏ bên cạnh, "Em đây một lát , chờ họ hẵng , chỗ sạc pin , em chơi điện thoại một lúc ."
Cô lách ngoài, một lát , Nhậm Tiểu Thiên bước , ném cho một gói khoai tây chiên và một quả táo, một quả quýt.
"Chị ăn , em bận đây."
c.ắ.n một miếng táo, chỉ thấy ăn còn vị gì.
Trước đây chỉ thấy bản đáng thương, nhưng đầu tiên trong đời, thấy sự thấp kém của chính .
luôn chỉ bản , mà quên mất xem xét cảm xúc của khác.
thế giới chỉ một tổn thương, mỗi đều cảm xúc, mỗi đều sẽ tổn thương.
Huống chi họ còn là nhà của .
thật sự thể yên, đẩy cửa , cầm chiếc đĩa tay Nhậm Tiểu Lộ, về phía bếp .
Nhậm Tiểu Lộ liếc một cái, : "Sao ?"
: "Mọi đều việc, một em đó thấy ngại quá."
Mấy bạn học quả nhiên nhanh phát hiện , bọn họ như thể phát hiện một thế giới mới, nam sinh dẫn đầu : "Ê! Đây chẳng Trần Mộc ? Cô gì ở đây thế?"
vốn nghĩ sẽ hổ, nhưng ngay khoảnh khắc mở miệng, đột nhiên trở nên thẳng thắn.
Có gì mà ngại chứ?
"Đây là tiệm của nhà , đến tiệm giúp đỡ." .
Mấy ngược sững sờ.
Cậu nam sinh bỏ qua cơ hội mỉa mai , "Nhà cô? Nhà cô kinh doanh khách sạn ? Chuyển sang lĩnh vực ẩm thực từ khi nào thế?"
Nói xong, khoa trương quanh, cái tiệm nhỏ bài trí đơn giản , ý tứ châm chọc tràn đầy.
Bọn họ đều lên.
: "Tin tức của các nhanh nhạy thế ? Bố Trần Trì huyết thống với , đây là tiệm do ruột mở."
Bọn họ ngờ thẳng thắn như , nhất thời đều nghẹn lời.
Im lặng một lát, cô gái tóc hạt dẻ bĩu môi, "Cái tiệm rách nát ..."
"Cái tiệm rách nát , mà mấy ấm cô chiêu còn đến ăn, chắc chắn là hương vị ngon nhỉ, cảm ơn các ủng hộ việc kinh doanh của nhà .
Gọi một con cá ? Có dinh dưỡng, cho não đấy, đừng tay trượt mà gửi nhầm lời mắng giáo viên chủ nhiệm group lớn nữa, thật sự thấy hổ cho các ."
xong, bắt chước vẻ mặt bình thường chị gái đối xử với mà mỉm .
Tim đập nhanh, vẫn quen với việc xung đột với khác.
khác dùng cái giọng điệu khinh miệt đó, tiệm vất vả xây dựng là "cái tiệm rách nát ".
"Cô!" Cô gái tóc hạt dẻ tức giận, đẩy nam sinh chuyện đầu tiên một cái, "Ăn uống gì nữa, mất cả hứng, thôi thôi."
Bọn họ ùa , tại chỗ, hít một sâu, bình nhịp tim đang đập nhanh.
Nhậm Tiểu Lộ khoanh tay một bên, : "Cũng đấy, chút sức chiến đấu, ở trường cũng thể bắt nạt , ai bắt nạt em thì với chị, chị thả Nhậm Tiểu Thiên c.ắ.n họ."
Cô xoa đầu , nhịn nhe răng
Cảm thấy ngốc nghếch, nhưng trong lòng ấm áp, giống như một nơi trống rỗng bấy lâu nay một thứ gì đó ấm áp chiếm giữ.
Mãi đến khi qua giờ cơm, bưng mấy món ăn, bày đầy bàn, coi như là bữa tiệc đón mừng về nhà.
Họ ăn chuyện phiếm gia đình.
Nhậm Tiểu Lộ học bổng, định thêm tiền đổi một chiếc điện thoại mới, quần của Nhậm Tiểu Thiên ngắn, mua cái mới, ngày giỗ bố hôm nay, lát nữa chuẩn đồ tảo mộ.
chen lời nào, chỉ đành lặng lẽ lắng bên cạnh.
"Mộc Mộc , con yên tâm, học phí học kỳ của con chắc chắn là đủ, sẽ chuẩn ." Mẹ đột nhiên .
vội : "Không , con chuyển trường cũng , dù con học ở cũng như ."
Đây là lời dối, tin với thành tích của , học ở cũng thể thi đỗ một trường .
Và nhất định thể học hết học kỳ .
Nghe chuyển trường, ba đồng thanh : "Sao thể !"
Nhậm Tiểu Lộ : "Trường con như , chuyển thì quá đáng tiếc, hồi đó chị con lúc thi bệnh, thiếu một điểm , giờ vẫn còn hối hận đây."
Nhậm Tiểu Thiên: "Chị, chị em thiếu bao nhiêu điểm thì ?"
Nhậm Tiểu Lộ lườm một cái, "Nói gì, cái dáng ngốc nghếch của mày là tao đ.á.n.h mày , kèm mày bài tập một là giảm ba năm tuổi thọ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-noi-toi-la-thien-kim-gia/c3.html.]
Nhậm Tiểu Thiên: "Chị thành kiến với bọn vận động viên thể thao chúng em."
"Mày cứ bình tĩnh mà tu luyện ." Nhậm Tiểu Lộ giơ tay hiệu im lặng, "Ăn cơm ."
"Ăn cơm , ăn xong tảo mộ cho bố con, để ông các con." Mẹ .
Chúng cùng gật đầu.
Ngay lúc , cửa đẩy , chúng cùng đầu , đến là Trần Trì.
08
Chắc chắn là do mấy bạn học báo tin cho nó.
Trần Trì nhíu mày đ.á.n.h giá cái tiệm nhỏ , ý định chào hỏi nhà , bước nhanh đến mặt "Trần Mộc, gửi tin nhắn mà chị trả lời?"
Trần Trì quả thật gửi tin nhắn cho sáng nay, nó hỏi đang gì.
Thật là hiếm thấy.
Từ đến nay, luôn là lấy lòng nó, sẽ gửi cho nó nhiều tin nhắn vô nghĩa, chuẩn nhiều món quà mà nó chê bai, dù nó chấp nhận, nhưng dường như quen như .
đặt đũa xuống, : "Có chuyện gì ?"
"Bà nội bệnh nặng !" Trần Trì lớn tiếng : "Sáng nay nhập viện , chị thăm ?"
ngẩn , ký ức đầu tiên vụt qua trong đầu là năm mười tuổi, khi ăn bữa cơm đêm giao thừa, bà nội gọi tất cả trẻ con , xếp thành một hàng, lượt phát lì xì.
Đến lượt , bà dừng , vỗ nhẹ tay một cái, đưa bao lì xì cho đứa trẻ bên cạnh .
Khoảnh khắc đó chỉ cảm thấy vô cùng hổ, bàn tay đưa ngốc nghếch dừng giữa trung.
Mãi đến khi đứa trẻ tiếp theo nhận phong bao, lớn tiếng lời chúc , mới hồn, rụt tay về.
Người lớn đang chuyện bên cạnh đều thấy, nhưng ai hỏi tại , ngay cả bố cũng hỏi.
Ngày hôm khi về nhà, mấy đứa trẻ cố tình khoe khoang bao lì xì chúng nhận mặt , một đứa trẻ còn hỏi: "Mẹ, tại bà lì xì cho chị ?"
Người đó vỗ vai con , dắt nó lên xe, ngại ngùng với .
Mẹ lạnh mặt túm lấy , đẩy lên xe.
Hình như tất cả đều là của .
đến giờ vẫn tại bà lì xì cho ...
Chuyện như thế còn nhiều, trong bữa cơm sum họp năm nay, bà ăn nửa chừng, đột nhiên dùng đũa gõ mu bàn tay , : "Bà Trì Trì vì ngoài mua bánh kem cho con mà cảm bệnh ? Cái miệng con mà tham ăn thế?"
Chuyện qua mấy năm , bà vẫn coi như chuyện mới xảy gần đây, họ hàng đều bà thể lẫn , cần đưa bệnh viện khám.
chỉ cảm thấy, dù bà bệnh cũng quên ghét vì Trần Trì.
Nhìn Trần Trì trông như đang đến để buộc tội, đặt đũa xuống, nhất thời gì.
Theo lý mà nên .
, hôm nay là ngày giỗ bố, chúng tảo mộ cho bố.
Thấy im lặng, Trần Trì : "Ý chị là , định ?"
Mẹ vội vàng : "Mộc Mộc, con thì cứ , tảo mộ hôm khác cũng , bố sẽ trách con ."
, chân thành, trong mắt chứa đầy sự quan tâm lo lắng cho .
Chỉ một chút tiếc nuối khó mà nhận .
"...Hôm nay là ngày giỗ bố con, con tảo mộ." với Trần Trì: "Đi ?"
Trần Trì trợn tròn mắt.
"Chị ý gì hả? Đi ? Bà nội bệnh mà chị hề lo lắng , chị lương tâm ."
Ngón tay cuộn , duỗi .
Lương tâm.
"Chờ tảo mộ xong vẫn ?"
"Đương nhiên là , bây giờ bà cần chăm sóc, bà phiền chúng , cũng thích y tá chăm sóc, chỉ cô thôi."
Trần Trì một cách đường hoàng, cứ như thể nó thấy điều vấn đề gì.
c.ắ.n môi, dày truyền đến một trận đau âm ỉ.
" khỏe." .
"Chị ích kỷ quá đấy Trần Mộc, hết tảo mộ khỏe, chị thẳng là chị ! Đồ bạch nhãn lang!"
Trần Trì càng càng giận, đưa tay nắm lấy cánh tay , kéo ngoài.
"Mày gì đấy? Chị tao , mày điếc ." Nhậm Tiểu Thiên hùng hổ, "Cút ngoài, tin tao đ.á.n.h mày ."
Trần Trì từ ở nhà đến ở trường đều cưng chiều như ông hoàng, gì lúc nào mắng như thế, lập tức đen mặt đ.á.n.h Nhậm Tiểu Thiên.
theo bản năng đẩy nó , nó đề phòng, ngã phịch xuống đất.
Trần Trì ngây .
Vịt Trắng Lội Cỏ
"Chị dám động thủ với ?" Trần Trì thể tin , Chị vì thằng nhóc mà động thủ với ?"
Nó Nhậm Tiểu Thiên, chiếc đồng hồ mới cổ tay , dường như hiểu điều gì: "Chỉ vì một cái đồng hồ rách, một món đồ rẻ tiền như thế, mà mua chuộc chị ?"
Trong khoảnh khắc, một cơn giận dữ trào lên trong đầu —đó là món quà Nhậm Tiểu Thiên chuẩn cho , để mua món quà nó chỉ giả bạn trai của bạn cùng bàn đ.á.n.h với khác, mà còn tiêu hết tiền tiêu vặt dành dụm lâu, Trần Trì dựa mà nó là đồ rẻ tiền?
"Đây là quà em trai mua cho , đồ rẻ tiền gì hết!" giận đến run rẩy khắp , "Cút ngoài, thăm bà nội thì tự , sẽ !"
Trần Trì: "Trần Mộc chị điên , thật sự coi cái khu ổ chuột là nhà chị ?"
Chát!
tát nó một cái thật mạnh.
"Cậu tôn trọng nhà một chút, nhà khu ổ chuột." run rẩy : "Cút ."