Ai Nói Phản Diện Không Thể Là Nữ Chính - 5

Cập nhật lúc: 2026-05-06 22:13:23
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , khi tia nắng đầu tiên len qua cửa kính, mơ màng mở mắt. Vừa mở mắt , thấy Tề Cơ. Không tối qua trở lúc nào…nhưng lúc , đang mặt thẳng về phía . Khoảng cách gần đến mức thể rõ từng sợi mi. Hơi thở khựng . May mà tỉnh từ . Nếu chắc hổ đến chít. Anh đang dựa ghế, một tay cầm điện thoại, thấy động tĩnh, sang.

— “Dậy ?”

Giọng vẫn khàn vì ngủ dậy, trầm hơn bình thường.

— “Đêm qua ngủ ngon ?”

vội vàng bật dậy.

— “Khá… khá .”

cố tỏ bình tĩnh.

— “Còn ?”

— “Cũng .”

Nói xong, trong xe lập tức rơi im lặng. Bầu khí mờ ám đến mức khiến đào hố chui xuống. ho nhẹ một tiếng, chủ động phá vỡ im lặng.

— “Trời tạnh đây. Anh cũng về nghỉ ngơi .”

Tề Cơ .

— “Nơi cô gần đây. đưa cô bằng xe khác.”

vốn định từ chối nhưng nghĩ , hình như từ chối nữa thì cũng còn tự nhiên.

— “…Vậy cũng .”

Anh lái xe gara ngầm tòa nhà, đỗ tự nhiên :

— “Lên nhà đồ .”

: “?”

còn kịp phản ứng, về phía thang máy. ngơ ngác theo. Khoan lấy đồ cho ? Cửa mở, mùi thức ăn thơm nức tràn . Một dì giúp việc đang bưng cháo từ bếp bàn. Vừa thấy chúng , dì tươi.

— “Tiểu Tề về !”

Tề Cơ gật đầu.

— “Dì Lưu.”

Dì Lưu sang , nụ càng hiền hơn.

— “Bữa sáng dì nấu xong , hai đứa ăn lúc còn nóng nhé. Quần áo cháu nhờ dì mua dì để sofa , với cô bé .”

ngẩn . Quần áo… là nhờ dì Lưu mua thật? Không tưởng tượng , nhưng ánh mắt dì Lưu cứ như đang … con dâu tương lai . hoảng hồn, vội cúi đầu chào.

— “Cảm ơn dì Lưu.”

Dì Lưu hiền.

— “Không gì, gì. Dì đây.”

Chờ dì , Tề Cơ mới cầm túi đồ sofa đưa cho .

— “ chắc size chuẩn , nhưng chắc mặc tạm .”

Anh nghiêng đầu chỉ về phía hành lang.

— “Phòng thứ hai là phòng khách, ai ở. Cô đó đồ .”

ôm túi quần áo, trong mà lòng vẫn còn lâng lâng. Nhà của Tề Cơ hề xa hoa như tưởng. Chỉ là một căn hộ hai phòng ngủ gọn gàng. Nội thất đơn giản, sạch sẽ, gần như vật dụng dư thừa. Hoàn giống nơi ở của một tổng giám đốc. Sau khi đồ xong, mang quần áo ướt bỏ túi, ngoài. Tề Cơ sẵn ở bàn ăn. đặt túi sang một bên, xuống đối diện.

— “Ăn .”

Anh chỉ ngắn gọn một câu nhưng hiểu khiến thấy thuộc. cũng khách sáo nữa. Bữa sáng dì Lưu chuẩn cực kỳ phong phú. Cháo nóng, bánh bao nhỏ, trứng luộc, vài món ăn kèm thanh đạm. vốn tưởng đói. Ai ngờ ăn dừng ,chỉ một lúc sạch bách một bát cháo. Đặt thìa xuống, mới nhận ăn mất hình tượng. lau miệng, ngượng ngùng.

— “Cảm ơn .”

Tề Cơ , khóe môi khẽ cong. Không gì nhưng ánh mắt mềm. Ăn xong, đổi sang một chiếc xe khác đưa đến công ty. Xe dừng cổng, tháo dây an .

— “Cảm ơn .”

— “Ừ.” Anh khẽ gật đầu. 

— “Lên .”

công ty xuống mấy phút…điện thoại rung lên. Là bố .

Bố: Bố thấy thằng nhóc nhà họ Tề đưa con đến công ty!

Kèm theo đó là một sticker mặt nham hiểm. buồn bất lực.

: Bố đừng nghĩ lung tung.

Bên trả lời ngay.

Bố: Con gái , con cũng còn nhỏ nữa, nên tìm bạn trai thôi…

câu mà thuộc lòng luôn . Thế là dứt khoát úp điện thoại xuống mặc kệ.

Thời gian bận rộn luôn trôi nhanh đến đáng sợ. Chớp mắt một cái…sinh nhật của Ninh Chí Vi đến. Buổi trưa cô ăn với gia đình, tối thì hẹn ngoài ăn mừng. xuống xe bao lâu, Chí Vi đ/ậ/p trán một cái rõ kêu.

— “chít ! chít ! Tớ quên điện thoại ở nhà bố mất !”

bật .

— “Không , vẫn còn sớm. Quay lấy là .”

Chí Vi sang , mặt mũi méo xệch như sắp .

— “Sinh nhật mà đầu óc như cá vàng…”

xua tay.

— “Được . Lâu tớ cũng gặp bác trai bác gái. Coi như tiện ghé chào luôn.”

Nhà bố Chí Vi là căn hộ đền bù từ một dự án giải tỏa năm xưa. Không lớn, nhưng vị trí khá . Sau khi lấy điện thoại xong, còn chào hỏi hai bác vài câu. Không khí trong nhà ấm áp đến mức khiến vô thức thả lỏng. Chỉ là ngờ… mở cửa bước ngoài, đụng một chuyện khác. Cửa căn hộ đối diện cũng lúc mở . Một đôi vợ chồng trung niên bước . Người phụ nữ thấy thì khựng , mắt mở lớn. Giọng bà run run, mang theo sự chắc chắn lẫn kinh ngạc.

— “Chí Vi… Tiểu Yến?”

theo phản xạ đầu . Ánh mắt dừng gương mặt hai đối diện. Quen. Rất quen. nhất thời… nhớ . Chí Vi bên cạnh lập tức lễ phép chào:

— “Cháu chào chú, chào dì.”

Rồi cô nghiêng đầu ghé sát tai , hạ thấp giọng:

— “Bố của trai tớ đấy.”

sững . Anh trai? Nhà họ Tề? Một ký ức xa xôi như ai đó bất ngờ kéo bật khỏi lớp bụi thời gian. Chú Tề. Dì Tề. Là họ, là thật. Dì Tề xúc động đến mức gần như kéo thẳng nhà.

— “Trời ơi, đúng là Tiểu Yến thật ! Dì cứ tưởng nhầm!”

còn kịp phản ứng, bà nắm tay kéo phòng khách xuống. Chí Vi ném cho một ánh mắt kiểu: “Cứ , hôm nay chạy nổi .”

: “…”

Chú Tề và dì Tề cực kỳ nhiệt tình. Càng chuyện, ký ức ngày bé trong đầu càng rõ hơn từng chút. Nhà họ Tề từng là hàng xóm cũ của . Hồi đó, với Tề Cơ… cũng từng quen . Chỉ là hai nhà chuyển , cuộc sống đổi, liên lạc cũng cắt đứt. Nhiều năm trôi qua như …ai mà ngờ , đàn ông hiện tại đang khiến tim rung lên từng nhịp… chính là bé năm xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-noi-phan-dien-khong-the-la-nu-chinh/5.html.]

Chúng đang chuyện thì cửa nhà bỗng bật mở. Bốn đồng loạt ngẩng đầu. Người ở cửa… là Tề Cơ. Khoảnh khắc đó, ngay cả cũng thấy nghẹt thở. Anh vẫn mặc sơ mi tối màu, cà vạt lỏng tay, rõ ràng tan vội về. Dì Tề vui vẻ reo lên:

— “Tiểu Cơ về ! Chẳng con tối nay bận, về ăn cơm ?”

Ánh mắt Tề Cơ lướt qua cả phòng. Khi thấy , rõ ràng khựng trong nửa giây, nhưng chỉ nửa giây thôi. Rất nhanh, lấy vẻ bình tĩnh thường ngày.

— “Con xong việc .”

Dì Tề kéo dậy, đến mức mặt mày rạng rỡ.

— “Tiểu Cơ, con còn nhớ ? Tiểu Yến đấy! Hồi nhỏ hai đứa suốt ngày chơi với .”

còn nên đáp thế nào…thì Tề Cơ thẳng . Khóe môi cong lên nhẹ.

— “Con .”

Bốn chữ. Ngắn gọn. hiểu vì khiến tai nóng bừng. Anh tới, xuống vị trí trống duy nhất bên cạnh . Khoảng cách gần đến mức thể ngửi thấy mùi hương gỗ lạnh nhạt . Dì Tề hai chúng , ánh mắt càng lúc càng sáng.

— “Hay quá, tối nay hai đứa ở ăn cơm luôn .”

lập tức lắc đầu.

— “Dì ơi, tối nay cháu với Chí Vi hẹn ăn sinh nhật ạ. Hôm khác cháu sang chơi với dì nhé.”

Dì Tề tiếc, nhưng vẫn .

— “Được , nhất định đến.”

và Chí Vi đồng loạt dậy chào. Ngay lúc đó, Tề Cơ cũng lên.

— “ tiễn hai .”

còn kịp từ chối…dì Tề lập tức tiếp lời, giọng điệu vô cùng tự nhiên:

— “ , để Tiểu Cơ đưa hai đứa .”

: “…”

Chí Vi ở bên cạnh thì suýt nữa thành tiếng. Con bạn . Nó còn thiếu mỗi nước đẩy lòng luôn thôi. Trên đường đến nhà hàng, khí trong xe lạ đến mức khiến mở cửa nhảy xuống. Không ai gì nhưng cũng kiểu im lặng khó chịu. Mà là kiểu…ai đó đang âm thầm giấu một điều gì đó.

Đến nơi, Tề Cơ xuống xe, trực tiếp chúc Chí Vi sinh nhật. Sau đó vì còn về ăn cơm với chú dì Tề. Xe khuất khỏi tầm mắt…Chí Vi ngoắt sang, túm cổ lắc như định vắt thông tin.

— “Khai mau! Quan hệ giữa và Tề Cơ là gì?!”

siết đến suýt tắt thở.

— “Khụ… khụ… buông !”

lập tức thả tay, nhưng ánh mắt thì sáng rực như đèn pha.

— “Nói!”

xoa cổ, bất lực.

— “Thì là hàng xóm cũ thôi. Hồi bé quen. Lớn lên thì mất liên lạc.”

Chí Vi nheo mắt.

— “Hết?”

— “Hết.”

vỗ bàn cái bốp.

— “Không thể nào hết .”

“…”

— “Ánh mắt gì đó bình thường.”

cứng họng mất hai giây.

— “Cậu nhiều tiểu thuyết quá .”

Kết quả… ép kể bộ quá trình quen với Tề Cơ, từ chuyện hợp tác công việc, sốt ở văn phòng, vụ tai nạn, đến đêm mắc mưa ngủ trong xe. Nghe xong, mắt Chí Vi sáng đến mức thấy nguy hiểm.

— “Xong .”

— “Cái gì xong ?”

— “Cậu xong .”

: “?”

Chí Vi chống cằm, cực kỳ gian.

— “Tớ dám lấy danh nghĩa một từng hơn ba ngàn bộ ngôn tình để thề. Tề Cơ thích .”

uống nước sặc.

— “Khụ—Không thể nào.”

— “Không thể cái đầu .”

hừ một tiếng.

— “Anh như thể chỉ cần gật đầu một cái là ngày mai đăng ký kết hôn luôn .”

đang định phản bác…thì chợt nhớ đến ánh mắt của Tề Cơ khi ở cửa xe đêm mưa. Tim … bất giác lỡ mất một nhịp. vội vàng chuyển chủ đề.

— “Thế còn ? Suốt ngày soi chuyện của tớ. Cậu tính tìm yêu ?”

Nào ngờ… xong, mặt Chí Vi bỗng đỏ bừng. chớp mắt. Ơ? chỉ đùa thôi mà. Không lẽ… lập tức nheo mắt, thẳng dậy.

— “Nói thật.”

“…”

— “Khai mau. Khai sẽ khoan hồng, chống đối sẽ xử nặng.”

Chí Vi nhắm tịt mắt. Một giây , cô lí nhí như muỗi kêu:

— “Tớ… với Dương Thanh đang quen .”

: “…”

đặt ly nước xuống. Cực chậm. Cực nhẹ mỉm đầy hiền từ.

— “Ninh Chí Vi.”

run lên.

— “Dạ…”

— “Cậu giấu tớ giỏi thật đấy.”

Tối hôm đó, bữa ăn mừng sinh nhật của cô …cuối cùng biến thành phiên tòa tra khảo.

Người tra khảo: Ninh Chí Vi.

Người chủ tọa:

Loading...