A tỷ bị phò mã giết chết - C9

Cập nhật lúc: 2026-03-25 22:21:30
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin tức truyền đến hoàng cung, hoàng thượng giận dữ, lệnh điều tra kỹ lưỡng.

 

Nhiều hạ nhân chứng rằng thấy Lưu Nguyên Tông, vốn cấm túc, xuất hiện trong tân phòng của công chúa.

 

Khi , trong phòng chỉ tỉnh táo, tay còn cầm đoản kiếm dính m-áu, miệng lẩm bẩm những lời oán hận công chúa.

 

Tất cả đều tin rằng hung thủ chính là Lưu Nguyên Tông.

 

Hoàng thượng hạ lệnh giam giữ Lưu Nguyên Tông, ban cho hình phạt lăng trì.

 

Đồng thời, ngài triệu kiến đại ca cung.

 

Ngài rằng công chúa yêu , chắc chắn hy vọng thể sống .

 

Ngài hỏi đại ca dự định gì, liệu ý định bước quan trường .

 

Đại ca kéo thể bệnh tật, lắc đầu, rằng dự định trở về quê, rời xa kinh thành đầy thương tổn , vẻ mặt như một đang chịu đựng đau khổ vì tình.

 

Hoàng thượng thở dài, ban cho một bạc lớn.

 

Đại ca lập tức rời , tận mắt Lưu Nguyên Tông hành hình lăng trì.

 

Ta cũng lén theo, nhưng phát hiện đường.

 

Huynh kéo lòng, che đôi mắt của , cho thấy cảnh tượng hành hình.

 

Ta mơ hồ tiếng thét t.h.ả.m thiết của Lưu Nguyên Tông, âm thanh như của con , nhưng khiến cảm thấy cực kỳ hả hê.

 

Sau ngày hôm đó, đại ca đem bộ tiền quyên góp cho Từ An Đường, nơi giúp đỡ nữ nhân và trẻ em nghèo khó, trở về phủ thu dọn hành lý, dẫn Hoài Nam.

 

Trên đường , bất chợt hỏi :

 

“Đồng Đồng, bây giờ thể tự chăm sóc bản ?”

 

“Không thể.” Ta lắc đầu thật mạnh:

 

“Ca ca, mới tám tuổi, vẫn cần chăm sóc.”

 

Huynh xoa đầu , nhịn lên:

 

“Xem hỏi cái gì kìa, Đồng Đồng của vẫn là một đứa trẻ mà. Thôi , sẽ tiếp tục ở bên cạnh .”

 

“Muội , A tỷ của luôn thấy khi trưởng thành.”

 

Trở về làng, giống như một con khác, còn vẻ lười biếng như .

 

Huynh A tỷ trở thành lang trung trong làng.

 

Thỉnh thoảng, , cứ ngỡ đang thấy A tỷ.

 

Hai năm trôi qua, một ngày mùa đông, đột nhiên gõ cửa nhà .

 

Người đến là một tám, chín tuổi, đến từ ngôi làng bên cạnh.

 

Cậu cha bỏ rơi vì bệnh nặng, một tìm đến đây.

 

Ta và đại ca bàn bạc một hồi, quyết định nhận nuôi bé.

 

Cậu tên, đại ca đặt cho cái tên “Thanh Đông”.

 

Phó Thanh Đông.

 

Từ đó, y quán thêm một , cũng thêm chút sinh khí.

 

Thanh Đông trầm lặng và ít , nhưng thích theo học y thuật.

 

Những ngày tháng ba chúng sống cùng , dần trở nên ấm áp hơn, nhưng nụ của đại ca càng ngày càng ít.

 

Vào mùa xuân, thường lên núi để ở bên A tỷ.

 

Sau , khi và Thanh Đông lớn hơn, thời gian núi cũng dài hơn.

 

Có khi, ở đó cả một ngày.

 

Mang họ Phù của A tỷ, Thanh Đông dường như thừa kế thiên phú y thuật của tỷ .

 

Huynh dần giao y quán cho và Thanh Đông quản lý.

 

Thời gian trôi nhanh, cuối cùng cũng đến tuổi cập kê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/a-ty-bi-pho-ma-giet-chet/c9.html.]

 

Ngày cập kê, đặc biệt vui mừng.

 

Đã lâu lắm thấy rạng rỡ như .

 

Huynh chuẩn hai món quà lễ cập kê cho .

 

“Miếng ngọc bội , là do tự tay mài giũa.”

 

Huynh đeo nó lên cho , đưa thêm một chiếc vòng tay đan bằng lá ngô đồng.

 

“Chiếc vòng do A tỷ của chuẩn từ lâu. Chỉ tiếc nàng mới đan một nửa thì lên kinh thành, nửa còn là do thành.”

 

Huynh nhẹ nhàng xoa đầu , dịu dàng :

 

“Đồng Đồng, lễ cập kê , lớn .”

 

“Muội sống một cuộc đời bình an, đó là tâm nguyện lớn nhất của và A tỷ của .”

 

“Nàng hóa thành đống xương trắng tàn tạ, thể mang nàng trở về, chỉ thể mang về thứ .” Giọng trưởng nghẹn ngào, đôi tay run rẩy trao gói hành lý mà a tỷ để cho .

 

“Ca ca, A tỷ cũng mong sống một đời bình an.”

 

Huynh , chỉ khẽ mỉm , đáp .

 

Ngày hôm đó vốn là một ngày đại hỉ, nhưng hiểu , trong lòng cảm thấy trống rỗng.

 

Một nỗi sợ hãi mơ hồ dần lan tỏa trong tim.

 

Nỗi sợ lên đến đỉnh điểm khi sáng hôm , đại ca xuất hiện.

 

Theo ý , Thanh Đông phá cửa phòng .

 

Huynh lặng lẽ giường, bên cạnh là tờ hôn thư mạ vàng.

 

Huynh ây nuốt vàng tự s-át, tìm A tỷ .

 

Năm tám tuổi, đường từ kinh thành trở về Hoài Nam, đoán ý định tự s-át của .

 

Ta cố kéo dài thêm sáu năm, nghĩ rằng thời gian thể khiến từ bỏ ý định .

 

sống trong những ngày tháng đau khổ, ngày đêm nhớ mong A tỷ.

 

luôn , nhưng bao giờ thật sự hạnh phúc.

 

Giờ đây, cuối cùng cũng đạt mong , tìm A tỷ của chúng .

 

Ta an táng bên cạnh mộ A tỷ.

 

Ta vẫn nhớ những năm , tiết Thanh Minh, , trưởng, và Thanh Đông cùng viếng mộ A tỷ.

 

Chúng trồng một cây thông xanh bên cạnh mộ của tỷ .

 

Chỉ là từ nay về , những ngày Thanh Minh năm nào cũng sẽ thiếu .

 

Ngày chôn cất, trời đột nhiên đổ tuyết lớn.

 

Tuyết phủ trắng cây thông xanh.

 

Thanh Đông đưa tay hứng một bông tuyết rơi, khẽ :

 

“A tỷ, tuyết rơi .”

 

Ta thoáng nhớ nhiều năm , cũng là một ngày mùa đông như thế .

 

Trong khung cảnh tuyết trắng xóa, mặc chiếc váy mới mà A tỷ may, lăn tròn nền tuyết.

 

Huynh sợ lạnh, kéo từ trong tuyết dậy.

 

Ta chịu, mẩy với .

 

Huynh cầm lấy tai , cùng ném tuyết, đùa giỡn trong sân.

 

A tỷ trong nhà chúng , nụ thoáng hiện đôi môi dịu dàng.

 

Ta ném một quả cầu tuyết thật lớn về phía tỷ , hô vang:

 

“A tỷ, tuyết rơi !”

 

[HOÀN]

Loading...