"Đồi trà ở một trang viên ngoài thành nước mưa xối xả hư hại, xem ."
"Ồ, ... thu dọn đồ đạc cho chàng, đợi chàng về..."
Ta chút thất lạc.
Cũng chẳng nỗi thất lạc từ mà đến.
mới , Thôi Cẩm Ngọc nắm lấy tay .
"Không cần đợi , nàng hãy cùng ."
Hả?
"Sợ nàng ở trong phủ một sẽ buồn chán, đưa nàng đến trang viên ở vài ngày."
Chàng chịu đưa ngoài ?
"Chàng chê phiền phức ?"
"Có gì mà phiền phức chứ? Chỉ là trang viên thoải mái như trong phủ, để nàng chịu ủy khuất ."
Không ủy khuất, chẳng hề ủy khuất chút nào.
Trước luôn Thôi Cẩm Nghiễn đưa chơi, nhưng y lúc nào cũng chê vướng chân vướng tay. Đám bằng hữu của y thấy theo bên cạnh, cũng thường trêu chọc:
"Cẩm Nghiên, ngươi mang theo tiểu quản gia nhà mình tới đấy ?"
"Nàng quản ngươi thật là c.h.ặ.t chẽ quá ."
Thôi Cẩm Nghiễn từ sự mất kiên nhẫn ban đầu, dần dà trở thành thẹn quá hóa giận, về cũng chẳng thèm đưa theo nữa.
Nay Thôi Cẩm Ngọc bằng lòng đưa , vui mừng còn chẳng kịp.
*
Ngày thứ hai, chúng tới viên ở ngoại thành.
Xe ngựa dừng , chàng đã theo quản sự tiến nội đường. Ta tiện trong, vốn định ở bên ngoài chờ . Kết quả Thôi Cẩm Ngọc đầu cũng ngoảnh , nắm tay dắt trong.
Mọi trong nội đường thấy , tựa hồ như tìm thấy chỗ dựa tinh thần mà đồng loạt dậy chào hỏi, nhưng giơ tay ngăn .
"Tình hình thế nào ?"
Thôi Cẩm Ngọc chỉ đơn giản hỏi một câu.
Mọi vốn còn đang tò mò , thấy lời hỏi han liền thu liễm thần sắc, nghiêm túc bẩm báo. Thôi Cẩm Ngọc chăm chú lắng , đó lên tiếng phân phó, vô cùng trí tuệ và bình tĩnh. Không ai ngắt lời , chỉ đồng thanh đáp "Vâng".
Thôi Cẩm Ngọc thương nghị cùng , tiến thoái độ, mỗi quyết sách đều mang theo sự quyết đoán rõ ràng. Đám đông vốn đang chút nôn nóng trong đường, lúc đều hòa hoãn và an tâm hơn nhiều.
Cuối cùng, sự việc giải quyết xong. Lúc mới chú ý đến một nữa, mở lời hỏi:
"Gia chủ, vị cô nương là..."
Thôi Cẩm Ngọc đầu một cái.
"A Man, đây."
Ta dời bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/a-man-fibx/chuong-6.html.]
Thôi Cẩm Ngọc : "Đây là thê t.ử mới cưới của ."
Giọng nói của ôn hòa thong dong, mang theo sự khẳng định thể nghi ngờ.
Mọi kinh ngạc, đồng loạt cúi hành lễ: "Hóa là Gia chủ phu nhân! Thật thất lễ quá!"
Ta ngờ Thôi Cẩm Ngọc thản nhiên công khai phận của như , sợ tới mức liên tục xua tay.
Sau đó, Thôi Cẩm Ngọc giải tán đám đông, sai sắp xếp chăm sóc .
"Ta còn lên núi một chuyến, nàng về nghỉ ngơi ."
"Được."
*
Ta cứ ngỡ một ở trang viên sẽ chút tự nhiên. trang viên ai nấy đều nhiệt tình, chân thành, mở miệng là một tiếng phu nhân, hai tiếng phu nhân.
Những nông dân trồng mời nếm thử mới năm nay của họ. Các cô nương hái sợ buồn chán, kéo hỏi về những loại phấn son, hoa lạc đang thịnh hành hiện nay, thỉnh dạy họ cùng.
Lúc đầu còn chút ngượng ngùng, nhưng chẳng mấy ngày thiết với họ, còn câu nệ nữa.
Họ còn kể cho những chuyện về Thôi Cẩm Ngọc. Cũng giống như ở Thôi trạch, Thôi Cẩm Ngọc trong miệng dân trang viên tiếng tăm cực . Nay họ càng thêm vui mừng vì thê t.ử.
Họ còn khen và Thôi Cẩm Ngọc là một đôi trời sinh.
Ta kiềm chế niềm hoan hỷ đang len lỏi trong lòng. Có lúc quên cả giữ kẽ, cùng đội nón lá, xắn tay áo lên hái .
"Phu nhân là thiên kim tiểu thư, ngờ cũng những việc ." Mọi tò mò kinh ngạc.
Ta hì hì : "Ta thiên kim ."
Trước khi Thôi phủ, nhà cũng chỉ là gia đình bình thường. Lên núi hái , xuống sông hái ngó sen, cày ruộng cấy mạ, việc gì cũng .
Sau đến Thôi phủ, tuy rằng ăn no mặc ấm, nhưng luôn cảm thấy thiếu thốn điều gì đó. Về cùng các bà v.ú nhà bếp việc, trò chuyện, tinh thần lập tức phấn chấn hơn hẳn.
Chỉ là... Thôi Cẩm Nghiễn sẽ mắng . Y cảm thấy nên tụ tập cùng bọn họ, nhục nhã phận của một cách vô ích.
bây giờ ai quản , cũng ai mắng , việc vui vẻ.
Mấy ngày trôi qua, còn học cách trồng cây từ những nông dân. Lúc đang cúi đầu đào hố, việc hăng say đến toát mồ hôi.
Cho đến khi lưng gọi : "A Man."
"Hửm?"
Ta ngẩng đầu lên, lúc mới phát hiện Thôi Cẩm Ngọc đến từ lúc nào. Chắc hẳn xong việc nên tới tìm . Lúc giữa một vùng xanh mướt, y phục sạch sẽ tinh tươm, tựa như một cây tu luyện thành tiên .
Nhìn ...
"..."
Thôi xong . Thôi Cẩm Ngọc chắc sẽ chê là kẻ thể thống gì chứ?
Thấy khẽ nhíu mày, chút chột và hoảng loạn. Cứ ngỡ Thôi Cẩm Ngọc sẽ quở trách điều gì, nhưng ngờ giơ tay lên, chỉ nhẹ nhàng lau vệt bùn mặt .
"Hố đào như thế ." Chàng : "Đưa cuốc cho ."
Hả?