Mối hôn sự tuy là do bậc trưởng bối định đoạt.
so với việc và Thôi Cẩm Nghiễn tương lai trở thành một đôi oán ngẫu, chi bằng cứ mở cho một con đường sống thì hơn.
"Tạ thì cần , đại công t.ử nếu thật lòng giúp , xin đừng để gả cho Thôi Cẩm Nghiễn là ."
Hành lý cũng thu dọn xong xuôi.
Chỉ cần hắn gật đầu hủy bỏ hôn ước giữa và Thôi Cẩm Nghiễn.
Ta nhất định sẽ cảm kích hắn khôn cùng.
Ta chân thành tha thiết, từng chữ đều là khẩn cầu.
Lần Thôi Cẩm Ngọc giống như , đưa một câu trả lời lấp lửng nữa.
Hắn gật đầu : "Được, hứa với nàng."
Ta tức khắc vui mừng khôn xiết.
Lại thấy hắn cụp mắt, vân vê vạt áo :
"Chỉ là chuyện còn cần mở từ đường, hỏi qua ý kiến của mấy vị trưởng bối trong tộc."
Ta: ???
Chỉ là hủy bỏ hôn ước thôi mà.
Có cần huy động nhân lực rầm rộ thế ?
Ta hiểu.
nghĩ , dù cũng là trái với di nguyện của khuất.
Mở từ đường thỉnh tội cũng là điều nên .
"Được."
Dẫu Thôi Cẩm Ngọc đồng ý.
Chuyện coi như thành công một nửa.
Ta rốt cuộc cũng một niềm hy vọng mới, cả khỏi trở nên vui vẻ hẳn lên.
Thôi Cẩm Ngọc liếc một cái, khẽ mím môi.
*
Mấy ngày .
Ta từ đường Thôi gia mở.
Các tộc lão Thôi thị tề tựu đông đủ, bàn luận từ sáng đến tối.
Ngay cả Thôi phu nhân cũng .
Hạ nhân ai nấy đều tò mò chuyện gì mà huy động nhân lực lớn đến .
Duy chỉ , lo lắng chờ đợi kết quả.
Cuối cùng, đến ngày thứ ba, gặp Thôi Cẩm Ngọc.
"Thế nào ? Thành công ?"
Ta đợi mà vội vàng truy hỏi Thôi Cẩm Ngọc.
Thôi Cẩm Ngọc khẽ gật đầu.
"Ừm, gieo quẻ Thánh bôi, tiên tổ Thôi gia đồng ý, Thôi phu nhân cũng đưa canh của nàng cho . Đây là..."
Thôi Cẩm Ngọc đưa cho một tờ canh .
Tốt quá !
Là canh của .
Ta hôn mạnh lên đó hai cái, trực tiếp cất trong lòng.
"Cảm ơn đại... đại công t.ử, tai của ngài đỏ thế ?"
Lúc mới chú ý đến vệt đỏ bất thường gò má và vành tai của Thôi Cẩm Ngọc.
Đối phương khẽ ho khan:
"Thấy nàng vui thôi."
Ta vui thì hắn đỏ mặt cái gì?
Ta thắc mắc, tự giải đáp.
Chắc là hắn tâm tính thiện lương thôi.
Thôi Cẩm Ngọc quả thực thiện lương.
Thấy thoái hôn, hắn còn :
"A Man, nàng thoái hôn với Thôi Cẩm Nghiễn , tiếp tục ở đây tiện lắm, đến chỗ ."
Thế là, hắn chỉ giúp thu dọn đồ đạc.
Mà còn sẵn lòng thu nhận .
"Cảm ơn đại công t.ử."
Ta cảm thấy hắn quả thực là lòng nhân từ.
Tự nhủ năng chùa bái Phật, cầu xin Bồ Tát phù hộ cho hắnsớm ngày cưới cô nương tâm đầu ý hợp.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/a-man-fibx/chuong-4.html.]
nhanh đó, nhận sự việc dường như gì đó đúng.
Nguyên nhân là do phát hiện trong phủ Thôi Cẩm Ngọc.
Dường như đối với vô cùng kính sợ.
Khác với Thôi phủ.
Chủ trạch Thôi gia ít , nơi nơi đều toát lên vẻ thanh lãnh và trang nghiêm.
Ban đầu nghĩ chỉ là phiền vài ngày.
Đợi tìm chỗ ở sẽ rời ngay.
Cố gắng gây phiền hà cho khác.
ngày đầu tiên đến, Thôi Cẩm Ngọc điều mấy nha đến cho .
"Đây là hầu hạ nàng, nếu đủ, sẽ điều thêm vài nữa qua."
Ta: ???
Tiếp đến là chuyện ăn mặc .
Thôi Cẩm Ngọc thời gian gấp rút, kịp may y phục phù hợp cho .
Chỉ mua mấy bộ y phục may sẵn mắt để mặc tạm.
Đợi vài ngày nữa sẽ sai đến tận cửa đo may áo.
Ta ở trong viện lớn nhất Thôi trạch, ngay sát vách chính là thư phòng của Thôi Cẩm Ngọc.
Đi đường phía luôn mấy theo.
Đi mỏi chân còn kiệu khiêng.
"Khoan , thế hợp lễ nghi cho lắm ?"
Ta cảm thấy kinh ngạc xen lẫn hoảng hốt.
Quản gia với :
"Không gì hợp, gia chủ , cô nương là thích hợp nhất."
Thôi Cẩm Ngọc?
Ta nhíu mày, còn hiểu rõ là chuyện gì.
Đã thấy quản gia hiền từ thiết.
"Chủ mẫu Thôi phủ đều như , cô nương từ từ làm quen là ."
Chủ mẫu Thôi phủ?
Ta mới thoái hôn với Thôi Cẩm Nghiễn xong.
Đâu chủ mẫu Thôi phủ chứ?
Ta định hỏi quản gia nhầm lẫn gì .
chợt nhận điều gì đó.
Vội vàng lôi tờ canh cất giữ .
Mở xem:
Dòng đầu tiên hiên ngang ba chữ lớn "Thôi Cẩm Ngọc"!
*
Nhầm , nhầm !
Đây canh của .
Canh của Thôi Cẩm Ngọc ở chỗ ?
*
Ta rốt cuộc cũng nhận :
Ngày mở từ đường , hóa là thoái hôn.
Mà là đổi vị hôn phu của từ Thôi Cẩm Nghiễn thành Thôi Cẩm Ngọc!
Buổi tối lúc dùng bữa, Thôi Cẩm Ngọc cuối cùng cũng trở về.
Ta đợi hắn khổ sở bao.
Vừa thấy hắn đợi mà lên tiếng.
"Thôi..."
"Sao đợi ? Lần cần đợi , nàng cứ ăn ."
Thôi Cẩm Ngọc đưa qua một bát canh cá.
Mấy ngày nay đều dùng bữa cùng hắn
Thôi Cẩm Ngọc tận tình đãi khách, cùng ăn với .
Ta cũng chẳng thấy gì sai.
Chỉ nghĩ là khách tùy theo chủ.
giờ đây...
Ta đều hiểu cả .