A Hoàn - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-05 15:10:02
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Đêm đó, lặng lẽ rời khỏi phủ Trần Quốc Công và một tiểu viện bên hông Ngọc Song Lâu.

Trong viện chờ sẵn.

“Tham kiến điện hạ.”

Người mái hiên đầu , lộ gương mặt tuấn tú như ngọc.

“Trên Thẩm đại tiểu thư đúng là ít bí mật.”

Hắn liếc Mai nương đang cúi mày thuận mắt bên cạnh.

Ngọc Song Lâu là thanh lâu một kinh thành, phía tất nhiên chống lưng.

Khương Thừa Dụ ngờ rằng Ngọc Song Lâu là vị đại tiểu thư mờ nhạt của Trần Quốc Công phủ.

“Thẩm đại tiểu thư, thủ đoạn thật cao minh, ngay cả cũng nàng tính kế.” Lại còn liên tiếp hai .

Ta để tâm : “Điện hạ là đang trách thần nữ phá hỏng chuyện giữa ngài và Thẩm Uyển ?”

“Trong mắt điện hạ, chẳng lẽ thiên hạ còn bằng một nữ nhân?”

Hắn câu hỏi của sững .

Trong lòng nhạt một tiếng, diễn cũng thật thâm tình.

Đương kim Hoàng hậu xuất hiển hách, còn cữu cữu của Mục Vương là Trấn Quốc Đại tướng quân, hoàng ân sâu nặng.

Khương Thừa Hữu việc chỗ nào cũng kiềm chế.

Nếu thái phó của Thái t.ử dẫn đầu đám văn thần bảo vệ thì vị trí Thái t.ử e rằng sớm lung lay.

Vì thế mới đ.á.n.h chủ ý lên Trần Quốc Công phủ, nơi nắm giữ binh quyền.

“Vậy còn Trần tiểu thư thì ? Giúp như , rốt cuộc nàng gì?”

“Thứ dĩ nhiên là vị trí mà tất cả nữ nhân trong thiên hạ đều khao khát.”

“Nàng quả nhiên thẳng thắn.”

Hắn bước tới, bóp cằm : “Khẩu khí thật lớn. Vậy để xem bản lĩnh của nàng đến .”

Khương Thừa Dụ rời .

Mai nương tiến lên, lo lắng : “A Hoàn, ngươi quá trực tiếp ? Thái t.ử sẽ tin ngươi ?”

“Chẳng lẽ với rằng thích , nguyện vì chuyện ?”

“Đừng đùa. Ta thèm phận của , chứ thể của .”

Mai nương lộ vẻ bất an.

Ta mỉm với bà : “Ngươi đắc tội với Mục Vương , tiên hãy về Thủy Hàn Vực tránh gió một thời gian .”

12

Thủy Hàn Vực là một tổ chức vô cùng thần bí.

Hoàng đế đương triều sống xa hoa trụy lạc, bá quan noi theo, từ xuống đều vơ vét mồ hôi xương m.á.u của dân chúng.

Lại thêm thiên tai liên tiếp nhiều năm, khiến trăm họ ly tán, lang bạt khắp nơi nên dần dần trong dân gian hình thành nên một tổ chức như .

Người trong đó đủ hạng, cá mè một lứa, thiếu những kẻ hung ác, chuyên các trò lừa gạt, lén lút chiếm đoạt.

Ban đầu bọn chúng chỉ lừa trẻ con ở đầu đường xó chợ nhưng về ngày càng ngang ngược, đến cả tiểu thư của Quốc công phủ như cũng bắt cóc.

Triều đình từng phái binh lính bao vây diệt trừ nhưng Thủy Hàn Vực ẩn giữa dân gian, trong tổ chức thiếu những kẻ bản lĩnh kỳ dị. Mấy triều đình tổ chức vây quét, ngay cả hang ổ cũng tìm nên cuối cùng cũng chỉ đành mặc kệ.

Những hài t.ử khỏe mạnh, cường tráng sẽ bồi dưỡng trong Thủy Hàn Vực, trở thành trộm cắp hoặc sát thủ, trở thành lực lượng nòng cốt của thế hệ mới. Còn những thể chất yếu hơn thì bán qua tay bọn buôn , nô tỳ, gia nhân cho các nhà quyền quý hoặc đưa thanh lâu, nghề bán .

Những khi lớp huấn luyện, sẽ tuyệt đối trung thành với Thủy Hàn Vực.

Thủy Hàn Vực ngày càng lớn mạnh, còn cam lòng ẩn náu trong bóng tối.

sẽ dẫn dắt Thủy Hàn Vực bước sang một kỷ nguyên mới.

13

Mùng sáu tháng tư, là ngày để cưới gả.

Ta dậy từ sớm, để mặc cho nha giúp chải chuốt trang điểm. Trong gương soi, phản chiếu một gương mặt như hoa phù dung khác.

“Muội , tới đây?”

Thẩm Uyển bước gần .

“Tỷ tỷ , mang chút đồ ăn tới cho tỷ.”

Nàng cúi mày thuận mắt, còn nửa phần kiêu căng thường ngày.

Ta ngước mắt quan sát nàng một thoáng, tiện tay nhón lấy một chiếc bánh bao nhỏ.

Dưới ánh của nàng , ăn luôn chiếc bánh đó.

Thẩm Uyển thấy ăn , ánh mắt khẽ lóe lên, cả khuôn mặt nhỏ bừng sáng. 

Thật là đơn thuần, đến che giấu cảm xúc cũng .

Ta cụp mắt xuống, che cảm xúc trong đáy mắt.

Chỉ chốc lát , thể nghiêng , gục xuống bàn trang điểm.

“Mau, lột quần áo của nàng .” Đợi đến khi âm thanh đều biến mất, mới mở mắt mà nhẹ nhàng lắc đầu một cái.

Thẩm Uyển nuông chiều quá mức, căn bản hiểu rằng đằng những lời ngon tiếng ngọt của nam nhân là toan tính đủ đường.

Nàng hiểu.

Vậy thì sẽ để nàng tự rõ.

Vừa qua giờ Tý, cửa phòng đẩy , Thẩm Uyển bước , khuôn mặt đầy nước mắt.

Nàng bước nhanh tới, giơ tay lên, vung về phía mặt .

Ta nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay nàng , giọng điệu mang theo ý trêu chọc: “Bị trả về ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/a-hoan/chuong-3.html.]

“Ngươi im miệng!” Thẩm Uyển tức tối hét lên.

Ta lắc đầu, xoay cổ tay, đè nàng xuống giường, ghé sát tai nàng khẽ: “Muội vẫn ? Thái t.ử cần chỉ là nữ nhi của Trần Quốc Công phủ, còn là ai thì với chẳng gì khác biệt.”

Thẩm Uyển giãy giụa kịch liệt: “Ngươi bậy! Không thể nào! Hắn sẽ cưới !”

“Trong thánh chỉ của Hoàng thượng chỉ ghi đích nữ Quốc Công phủ, tên . Muội cùng Thái t.ử bái đường thành , nếu thật sự nửa phần tình ý với thì cứ thuận nước đẩy thuyền, ngày mai xin một câu là xong, cớ nhất định đưa trả về?”

Động tác của Thẩm Uyển chậm , vẻ mặt đờ đẫn, nước mắt rơi khỏi hốc mắt.

Ta buông tay, xuống bên cạnh nàng mà nhẹ nhàng vỗ vai.

“Nàng ngốc, Thái t.ử lương duyên của , quên .”

Thẩm Uyển đẩy tay , đầu sang một bên, dường như vẫn thể chấp nhận.

Ta bất đắc dĩ mỉm , đặt tay lên đầu nàng mà nhẹ nhàng xoa xoa: “Ta đây, gặp chuyện thì nghĩ cho kỹ.”

Ngay lúc dậy, nàng kéo tay .

“Tại tỷ đối xử với như ?”

 “Rõ ràng khi tỷ trở về phủ, đối xử với tỷ chẳng chút nào.”

Trong bóng tối, khẽ đáp: “Bởi vì là tỷ tỷ của .”

Ký ức năm năm tuổi, quên gần hết.

Trong những mảnh ký ức hiếm hoi còn sót , nhớ tiếng trẻ con , một nam nhân cao lớn và ấm truyền xuống từ đỉnh đầu.

“Tiểu Hoàn tỷ tỷ , giúp cha chăm sóc nhé.”

Nếu biến cố năm thì và Thẩm Uyển vốn dĩ nên cùng nương tựa, bảo vệ lẫn mà bước tiếp trong cõi đời .

14

Xe ngựa của Đông Cung dừng ở cửa .

Khương Thừa Dụ vén rèm xe, từ cao xuống , đáy mắt cuộn sóng ngầm.

“Kết quả hài lòng ?”

Ta mỉm đáp : “Điện hạ, thần nữ chỉ một thôi. Tuy ngốc một chút nhưng cũng nghĩa là ai cũng thể lừa nàng.”

Gia đình là ranh giới cuối cùng của , cũng là nhược điểm chủ động phơi bày cho thấy.

Xe ngựa lắc lư tiến về phía .

Ta và Khương Thừa Dụ đối diện .

“Hôm nay là ngày đại hôn của chúng , thần cũng xin tặng điện hạ một món quà.”

Ta rút từ trong tay áo một tờ giấy, đưa cho . Hắn nhấc mí mắt lên, chỉ liếc một cái, sắc mặt lập tức biến đổi.

“Tây Nhung tập kích, Cam Châu thất thủ, Trấn Quốc Công trọng thương, hôn mê bất tỉnh.”

“Ngươi lấy tin từ ?” Giọng mất vẻ trầm thường ngày.

“Bây giờ lúc quan tâm tin thật giả. Thần thể , trong triều ắt cũng khác . Điều điện hạ nên nghĩ lúc giải quyết cục diện mắt.”

Đương thời hai đại danh tướng ngang tài ngang sức, một là Trần Quốc Công Thẩm Trầm, hai là Trấn Quốc tướng quân Phương Mặc.

Tây Nhung phá vỡ phòng tuyến Cam Châu.

Tình thế vô cùng nguy cấp.

Nếu Hoàng thượng phái của Trấn Quốc tướng quân phủ ứng cứu, bề ngoài là viện trợ, bên trong là thôn tính.

Nếu Trần Quốc Công vĩnh viễn tỉnh thì kỵ binh Cam Châu sẽ rơi tay Phương Mặc.

Phương Nghiễn là cữu cữu của Tam hoàng t.ử. Như , Thái t.ử vĩnh viễn cũng thể là đối thủ của Tam hoàng t.ử.

Cơn phẫn nộ dồn nén nơi đáy lòng khiến sắc mặt Thái t.ử trở nên vô cùng khó coi.

Ta nhẹ giọng nhắc nhở: “Điện hạ, xin bình tĩnh.”

“Nói thì lắm.” Thái t.ử hung hăng trừng mắt : “Lần nếu Mục Vương chiếm tiên cơ thì chẳng còn cơ hội gượng dậy nữa.”

Ta khẽ lắc đầu, cũng chẳng thấy lạ vì Hoàng thượng từng nảy sinh ý định phế Thái t.ử.

Đầu óc là thứ , chỉ tiếc là trong đầu là cỏ dại.

“Biện pháp thần nghĩ xong , điện hạ chỉ cần chờ đến ngày mai.”

15

Ngày hôm , biến loạn Cam Châu truyền về kinh thành.

Triều đình và dân gian đều chấn động.

Trấn Quốc tướng quân Phương Mặc đề nghị để Phiêu Kỵ tướng quân Hà Dung đại diện chi viện.

Cam Châu thất thủ, phòng tuyến Tây Bắc khoét thủng một lỗ.

Mà Mộc Thành do Hà Dung trấn giữ, chính là cửa ải cuối cùng của phòng tuyến Tây Bắc.

Sau Mộc Thành là một vùng Trung Nguyên bằng phẳng rộng lớn.

Hà Dung nổi danh từ khi còn trẻ, dụng binh như thần.

Hoàng thượng lập tức chuẩn tấu.

Khương Thừa Dụ mặt mày u ám trở về phủ.

“Đây chính là cách nàng ? Phái Hà Dung thì khác gì để Phương Mặc ?”

Hà Dung vốn là dưỡng t.ử của Phương Mặc.

“Điện hạ đừng vội.” Ta rót cho một chén .

“Một núi thể hai hổ. Hà Dung dã tâm nhỏ, thể cả đời cam chịu ở trướng Phương Mặc.”

Hắn một lúc, bỗng bật : “Nghe A Hoàn một lời, quả thật khiến bừng tỉnh.”

Những chuyện phía , cần nhúng tay nữa.

Thái t.ử phủ nuôi bao nhiêu mưu sĩ như , cũng để ăn .

Loading...