5 CĂN NHÀ KHÔNG CHIA CHO TÔI MỘT PHẦN, LẠI BẮT TÔI HẦU HẠ CẢ ĐỜI - 7

Cập nhật lúc: 2026-04-24 23:06:49
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bảo thôi, nhà chuyện gì cũng đừng tìm nữa. Bây giờ c.ờ b.ạ.c mất hai căn nhà, chạy tới hỏi vay tiền, bảo . Bà m.á.u lạnh, bảo đúng, chính là các dạy thành như .”

 

bấm máy, ghi nụ đó của cô.

 

Người thứ hai tên là Trần Tiểu Lộc, hai mươi chín tuổi, chủ một quán cà phê.

 

Quán của cô trong một con ngõ nhỏ ở khu Tây Hồ, lớn, nhưng ấm cúng.

 

Trên tường treo thực đơn vẽ tay, góc phòng một cây đàn piano cũ.

 

Cô b.úi tóc tròn, đeo tạp dề, pha cà phê cho trò chuyện.

 

là con thứ ba trong nhà, hai chị gái, một em trai.”

 

Cô đẩy một ly latte về phía .

 

“Nhà chia cái gì cũng , với hai chị chia chung một phần, còn em trai thì một một phần. Hồi nhỏ hiểu, cứ nghĩ là vì nó còn nhỏ. Sau lớn lên mới hiểu, vì nó nhỏ, mà là vì nó là con trai.”

 

Cô dựa quầy bar, dùng khăn lau tay.

 

“Bây giờ về nhà nữa, Tết cũng về. Một ăn Tết ở Hàng Châu, gói sủi cảo, xem Gala xuân với mèo. Khá .”

 

“Không cô đơn ?”

 

Cô suy nghĩ một chút đáp: “Cô đơn chứ. kiểu cô đơn , vẫn dễ chịu hơn cái cảm giác ở cạnh mà vẫn thấy cô đơn. Cái cô đơn khi ở bên gia đình là kiểu, rõ ràng đang ở đó, nhưng họ thấy . Kiểu đó mới đau nhất.”

 

gật đầu.

 

quá hiểu cảm giác .

 

Người thứ ba tên Phương Nhược Đồng, bốn mươi mốt tuổi, giảng viên đại học.

 

Chúng gặp ở một hiệu sách gần Đại học Chiết Giang.

 

Cô mặc áo len xanh đậm, đeo kính gọng vàng, khí chất dịu dàng và nhã nhặn.

 

Cô gọi một tách đỏ, chậm rãi kể chuyện.

 

là con một. cô nghĩ con một thì sẽ tư tưởng trọng nam khinh nữ ?”

 

nhẹ, trong nụ một chút đắng chát.

 

“Bố luôn con trai, nhưng sinh , nên liền nuôi dạy như nuôi con trai. Ép học khối tự nhiên, ép học tiến sĩ, ép giảng viên đại học. Sau khi công khai xu hướng tình cảm, họ suýt nữa thì đoạn tuyệt với .”

 

Cô nâng chén lên uống một ngụm.

 

“Bây giờ sống một , nuôi hai con mèo, cuộc sống thoải mái. Nhà ? Chính là nhà của .”

 

ghi câu sổ tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/5-can-nha-khong-chia-cho-toi-mot-phan-lai-bat-toi-hau-ha-ca-doi/7.html.]

 

Người thứ tư tên Chu Tiểu Mạn, hai mươi sáu tuổi, vận hành internet.

 

đợi trong quán sữa, mặc hoodie và giày thể thao, trông như một sinh viên đại học.

 

Vừa hút trân châu : “ là con thứ hai trong nhà, một chị gái, một em trai.”

 

, mắt mở tròn xoe.

 

“Cô con thứ hai khổ thế nào ? Con đầu là đứa con đầu tiên, bố chuyện gì cũng ưu tiên cho nó. Còn út là con trai, cả nhà dồn hết yêu thương cho nó. Thế còn thì ? kẹp ở giữa, mặc quần áo cũ của chị, nhường nhịn em trai, từ đến giờ chẳng tranh chẳng giành. Mẹ ‘hiểu chuyện’, nhưng , ‘hiểu chuyện’ nghĩa là bạn quan trọng.”

 

Cô dùng sức hút một ngụm sữa, mấy viên trân châu va lên thành cốc lộp bộp.

 

“Bây giờ hiếm khi về nhà lắm. Tết cũng chắc về. Mẹ bảo là đồ vô ơn, đúng, chính là đồ vô ơn đấy. thà đồ vô ơn, còn hơn tiếp tục đứa con thứ hai ‘hiểu chuyện’ đó.”

 

Người thứ năm tên Hà Tuyết, ba mươi mốt tuổi, copywriter cho công ty quảng cáo.

 

Chúng hẹn gặp ở ven Tây Hồ.

 

Gió lớn, cô quấn trong chiếc áo khoác màu lạc đà, tóc thổi rối tung cả lên.

 

Cô chỉ tay mặt hồ : “Cô , Tây Hồ rộng như , mỗi giọt nước đều vị trí của riêng nó. Không giống như , ở nhà đến một chỗ cũng chẳng .”

 

Cô cũng là con thứ hai trong nhà, một trai, một em gái.

 

“Anh là con trai, em gái là con út, là gì? là đứa ‘thừa ’.”

 

“Hồi nhỏ trong nhà gì ngon, luôn đưa cho trai , đến em gái, cuối cùng mới đến lượt . Có nhịn mà hỏi, tại lúc nào con cũng là cuối cùng? Bà con là con trai, em con còn nhỏ, con hiểu chuyện thì nhường một chút ’.”

 

khổ.

 

“Bây giờ sống ở Hàng Châu , công việc, bạn bè, cuộc sống riêng của . Anh và em gái đều ở quê, một thì bám bố sống, một thì lấy chồng. Có khi gọi điện cho bảo ‘ con thất nghiệp , con thể giúp nó ’. thể. Bà bảo m.á.u lạnh. đúng, chính là m.á.u lạnh đấy. Là do các dạy .”

 

bấm máy, chụp bóng lưng cô bên Tây Hồ.

 

Gió thổi tung mái tóc cô, cô đó giống như một cái cây đang tự lớn lên giữa đời.

 

Trong suốt quá trình phỏng vấn, dần nhận là trường hợp cá biệt.

 

Cảm giác “ xem nhẹ” tồn tại nhiều phụ nữ, đặc biệt là trong những gia đình nhiều con, họ là chị gái, là em gái, là cô con gái ở giữa mà chẳng mấy ai còn nhớ rõ tên.

 

chụp câu chuyện của họ từng tấm một, xuống từng dòng một.

 

Rồi sắp xếp thành một bộ, đặt tên là Người Vô Hình.

 

Cái tên đó cũng là cái tên đặt cho chính .

 

chính là vô hình .

 

Loading...