Chị cả gửi một loạt tin nhắn thoại dài, mỗi cái đều hơn bốn mươi giây.
mở, chỉ phần tóm tắt chuyển thành chữ hiện lên vài dòng: “ là con cả, đáng chia nhiều hơn”, “Bố chủ yếu dựa ”, “ ở địa phương tiện chăm sóc.”
Em trai gửi một biểu tượng tủi , kèm dòng chữ: “Em còn , nhà thì lấy vợ kiểu gì?”
Mẹ hòa giải: “Ai cũng phần cả, về tiếp.”
Bà nội cũng gửi một tin nhắn thoại.
mở , giọng bà già nua nhưng chắc chắn: “Nghiên Thu là con gái, cần chia nhà cho nó, nó lấy chồng thì ở nhà chồng. Cho nó cũng chỉ lợi cho ngoài.”
Không ai đáp .
Nhóm trở nên im lặng.
màn hình lâu, gõ ba chữ: “OK.”
Không ai trả lời .
rời khỏi nhóm chat.
04
Ngày hai mươi tám tháng Chạp, lên tàu về quê.
Ba tiếng rưỡi đến huyện, chuyển xe buýt thêm bốn mươi phút.
cạnh cửa sổ, cảnh vật bên ngoài từ vẻ ẩm ướt dịu dàng của Giang Nam dần biến thành sự hoang vắng của phía bắc An Huy.
Cánh đồng mùa đông trơ trụi, mầm lúa sát mặt đất, bầu trời xám xịt như đè xuống thấp.
Đã hai năm về.
Lần về chỉ ở ba ngày, trong ba ngày đó luôn chuyện về em trai, nó sắp thi đại học, nó chọn ngành gì, việc ở .
Chị cả chuyện con cái của , nhà học khu đắt thế nào, lớp học thêm tốn kém .
Bố ở góc hút t.h.u.ố.c, thỉnh thoảng chen một câu.
Còn ăn bên bàn, từ đầu đến cuối ai hỏi một câu “Ở Hàng Châu con sống thế nào”.
Xe buýt đến bến thì trời tối.
kéo vali bến xe chờ taxi, thị trấn đổi khá nhiều, thêm nhiều khu chung cư cao tầng, nhưng mùi vị thì vẫn , khói dầu từ quán nướng, khí thải xe điện, mùi than đốt mùa đông, tất cả hòa xộc thẳng mũi.
Taxi dừng nhà .
Đèn tầng hai sáng, đó là căn nhà cũ bố ở hơn hai mươi năm, gạch ốp tường ngoài rơi gần hết, sân đầy xe điện, cạnh thùng rác chất đống túi rác.
kéo vali lên cầu thang.
Cửa tầng ba khép hờ, bên trong vang tiếng chuyện và tiếng tivi.
Khi đẩy cửa bước , phòng khách đầy .
Mẹ sofa ăn hạt dưa, bố ghế nhỏ hút t.h.u.ố.c, gia đình chị cả chiếm gần hết ghế sofa, em trai co ro một góc chơi điện thoại.
Ông bà nội cạnh bàn ăn, mặt là hạt dưa và .
Tất cả ánh mắt cùng lúc về phía .
“Về ?”
Mẹ dậy phủi vỏ hạt dưa tay, “Gầy .”
“Vâng.”
đặt vali dựa tường.
Chị cả từ xuống : “Con thứ hai, tóc em cắt ngắn thế trông như con trai.”
“Cho tiện thôi.”
Em trai ngẩng đầu gọi một tiếng “chị”, cúi xuống chơi điện thoại.
Nó mặc áo lông vũ khá đắt tiền, tóc nhuộm màu nâu. Sinh viên năm cuối, thi nghiên cứu sinh xong, đang chờ kết quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/5-can-nha-khong-chia-cho-toi-mot-phan-lai-bat-toi-hau-ha-ca-doi/2.html.]
Ông nội ho khẽ: “Nghiên Thu về ? Ngồi .”
tìm một chiếc ghế nhựa xuống.
Nửa tiếng tiếp theo là những câu xã giao quen thuộc.
Mẹ hỏi đường thuận lợi , bố hỏi Hàng Châu lạnh , chị cả hỏi bạn trai .
, quản lý sản phẩm.
Chị cả “ồ” một tiếng, trong giọng chút khinh thường khó nhận .
Bà nội vẫn gì, đó ăn hạt dưa, thỉnh thoảng liếc một cái.
Ánh mắt bà khác với chị cả, chị thì , em trai thì ánh mắt sáng rực, còn thì phẳng lặng, như đang một món đồ nội thất.
Bữa tối do nấu, cá kho, gà hầm, thịt xào, vài món rau.
Hai cái đùi gà vẫn như cũ, một cho chị, một cho em trai.
gắp một miếng thịt gà bát.
05
Ăn một nửa, hắng giọng: “Nhân lúc đông đủ, chuyện nhà cửa luôn.”
Tất cả đều đặt đũa xuống.
Bà lấy từ túi tạp dề một tờ giấy tay ngoằn ngoèo, trải bàn.
“Giải tỏa năm căn, đều ở khu Kim Sắc Gia Viên phía đông thành phố, ba phòng một phòng khách. Mẹ và bố con bàn , cũng hỏi ý kiến ông bà nội—”
Bà :
“Nghiên Phương, hai căn. Một căn ở, một căn cho thuê.”
“Nghiên Thư, hai căn. Một căn nhà cưới, một căn cho ông bà nội ở.”
“Bố một căn, chúng tự ở.”
Đọc xong.
đợi bà đến tên .
.
Phòng khách yên tĩnh, tivi đang chiếu chương trình khởi động cho Gala xuân, MC to.
Mẹ : “Nghiên Thu, con ý kiến gì chứ? Bình thường con là đứa hiểu chuyện nhất.”
Chị cả thêm: “Con thứ hai ở Hàng Châu phát triển , thiếu mấy thứ . Với , lúc nó học đại học hộ khẩu chuyển , chỉ tiêu tính theo hộ khẩu, nó vốn dĩ tư cách.”
Em trai cúi đầu ăn cơm, lên tiếng.
Bà nội lên tiếng, giọng lớn nhưng từng chữ rõ ràng: “Nghiên Thu là con gái, con gái gả như nước hắt ngoài. Cho nó nhà cũng chỉ lợi cho ngoài. Người yêu nó là ngoại tỉnh đúng ? Sau nhà cho nó thì cũng thành của nhà .”
Ông nội gật đầu.
tờ giấy đó.
Năm căn nhà, một căn nào là của .
mười giây, gắp một miếng cá kho cho miệng.
Cá nguội, vị tanh nồng.
nhai chậm rãi, : “Con ý kiến.”
Mọi thở phào nhẹ nhõm.
Chị cả , bảo mà, con thứ hai là dễ lo nhất.
Em trai ngẩng đầu với một cái, trong nụ chút cảm kích, nhưng cũng sự đương nhiên.
đặt đũa xuống.
“ con một điều kiện.”