5 CĂN NHÀ KHÔNG CHIA CHO TÔI MỘT PHẦN, LẠI BẮT TÔI HẦU HẠ CẢ ĐỜI - 13

Cập nhật lúc: 2026-04-24 23:08:55
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là tất cả những tủi tích góp suốt hai mươi tám năm, cuối cùng cũng tìm lối thoát cho riêng .

 

Lâm Tầm tới, bên cạnh , gì, chỉ đặt tay lên vai nhẹ nhàng vỗ vài cái.

 

lau mắt, khịt mũi, tiếp tục ăn mì.

 

Bát mì vẫn còn nóng.

 

Cuối cùng cũng thể ăn một bát mì nóng hổi.

 

Ở trong chính ngôi nhà của , bằng tiền của , bên cạnh yêu.

 

21

 

Sáng hôm , mùng Một Tết.

 

Khi tỉnh dậy, ánh nắng len qua khe rèm, vẽ ga giường một vệt vàng óng.

 

Lâm Tầm vẫn còn ngủ, thở đều đặn, khóe miệng cong lên, đang mơ thấy giấc mơ nào.

 

nhẹ nhàng rời giường, bước phòng khách.

 

Những chậu cây xanh bậu cửa sổ đang vươn lá trong ánh sáng ban mai, trong khí phảng phất mùi cà phê, tối qua hẹn giờ nên máy pha cà phê tự động chạy.

 

rót cho một cốc cà phê, bên cửa sổ xuống con phố lầu.

 

Hàng Châu sáng mùng Một yên tĩnh, gần như xe cộ qua , thỉnh thoảng chỉ đôi ba cụ già tập thể d.ụ.c, bước chậm rãi.

 

Dãy núi phía xa ẩn hiện trong màn sương sớm, giống như một khổng lồ vẫn còn tỉnh ngủ.

 

Điện thoại sáng lên.

 

Bố gửi WeChat: “Nghiên Thu, năm mới vui vẻ. Bố gửi lì xì cho con .”

 

mở , năm trăm tệ.

 

Nhận lấy trả lời: “Năm mới vui vẻ, bố. Con nhận lì xì . Bố bớt hút t.h.u.ố.c, nhớ giữ gìn sức khỏe.”

 

Ông trả lời ngay: “Được.”

 

Sau đó gửi thêm một tin: “Tối qua con . Bà nhớ con.”

 

dòng tin nhắn đó, im lặng một lúc.

 

Rồi chợt nhớ đến câu bố từng .

 

“Cả đời con nhốt trong cái nhà đó .”

 

hận bà.

 

chỉ thấy tiếc.

 

Tiếc vì bà khả năng thoát khỏi cái vòng lặp , tiếc vì bà đem tất cả những đau khổ từng chịu truyền tiếp sang cho , tiếc vì đến tận bây giờ bà vẫn với một câu “xin ” như thế nào.

 

thật sự còn hận nữa.

 

Hận một quá mệt mỏi.

 

thì còn cuộc sống của riêng sống.

 

gõ: “Bố, giúp con nhắn với một câu, chúc năm mới vui vẻ.”

 

Gửi .

 

đặt điện thoại xuống, nâng cốc cà phê lên uống một ngụm.

 

Là loại rang đậm, vị đắng rõ, nhưng dư vị một chút ngọt ở cuối.

 

Trong phòng khách, ánh nắng ngày càng sáng hơn, nhuộm cả căn phòng thành một màu vàng ấm.

 

Dây trầu bà bậu cửa sổ buông xuống thành từng nhánh dài, khẽ lay động trong làn gió sớm.

 

Trên tường treo những bức ảnh chụp, cảnh phố xá trong thành phố, chân dung con , những gương mặt tươi của những phụ nữ sống một .

 

Sau mỗi bức ảnh là một câu chuyện, mà mỗi câu chuyện đều là những chứng cứ từng chút từng chút xây dựng nên ở thành phố .

 

bắt đầu từ con .

 

bắt đầu từ con âm.

 

Sinh trong một căn phòng chỗ cho , lớn lên trong một gia đình xem nhà, sống trong một môi trường nơi tất cả đều với rằng “con là con gái, con quan trọng”, mà chính trong cảnh , học một điều.

 

, bản , quan trọng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/5-can-nha-khong-chia-cho-toi-mot-phan-lai-bat-toi-hau-ha-ca-doi/13.html.]

cần những căn nhà bố chia để chứng minh rằng yêu thương.

 

Không cần lời xin của bố để chữa lành bản .

 

Cũng cần bất kỳ ai cho phép, vẫn thể sống cuộc đời của chính .

 

nhà của riêng .

 

Không một trong năm căn nhà đó, mà là căn hộ cũ kỹ rộng sáu mươi mét vuông , căn hộ nhỏ mang tên .

 

Ở đây yêu, máy ảnh của , những chậu cây xanh của , chiếc cốc cà phê của .

 

Ở đây cuộc sống mà tự tay lựa chọn cho chính .

 

Lâm Tầm từ phòng ngủ bước , dụi mắt để tóc rối bù.

 

“Sao em dậy sớm ?”

 

“Em ngủ . Cà phê pha xong , em rót cho một cốc nhé?”

 

“Ừ.”

 

Anh bước tới, tựa đầu lên vai , “Ngoài yên tĩnh thật.”

 

“Mùng Một mà, chắc còn đang ngủ.”

 

“Hay là cũng về ngủ thêm một giấc nữa?”

 

: “Được thôi.”

 

Chúng cầm cốc cà phê về phòng ngủ.

 

Ánh nắng theo phía , kéo cái bóng của hai dài thật dài.

 

ngoái đầu phòng khách một nữa.

 

Ánh nắng rọi lên giá sách, rọi lên bức tường treo ảnh, rọi lên những chậu cây xanh bậu cửa. Cả căn phòng như đang phát sáng.

 

bỗng nhớ tới câu từng : “Cánh lắm, ăn sẽ bay.”

 

quả thật bay .

 

ăn cánh gà.

 

Mà là vì cuối cùng cũng hiểu rằng, cần ở trong một nơi vốn , liều mạng chứng minh rằng xứng đáng tồn tại.

 

Bản vốn dĩ xứng đáng .

 

Điện thoại tủ đầu giường sáng lên một nữa.

 

cầm lên xem, là tin nhắn gửi tới.

 

Chỉ bốn chữ:

 

“Chúc mừng năm mới.”

 

Không nhớ con”, “về ”, cũng “xin ”.

 

Chỉ bốn chữ .

 

đây là đầu tiên, bà chủ động nhắn cho , trả lời , chuyển tiếp cho lệ, mà là một tin nhắn chủ động, riêng biệt, chỉ gửi cho .

 

bốn chữ lâu.

 

trả lời “chúc mừng năm mới”.

 

Cũng nhắn “con cũng nhớ ”.

 

chỉ gửi một biểu tượng, một mặt trời đang mỉm .

 

Rồi đặt điện thoại xuống, chui trong chăn.

 

Lâm Tầm dang tay ôm lấy , nhiệt độ cơ thể của hai nhanh ch.óng cả chăn trở nên ấm sực.

 

Ngoài cửa sổ, mặt trời Hàng Châu đang dần lên cao.

 

Ngày đầu tiên của năm mới, nắng , trời xanh, dãy núi phía xa cũng đang từ từ hiện rõ trong màn sương sớm.

 

Đây chỉ là một ngày bình thường.

 

đối với , là một khởi đầu mới.

 

HẾT.

 

Loading...