Sáng hôm , ông về .
tiễn ông bến xe, mua cho ông ít bánh mì và nước để ăn dọc đường.
Ông xách túi du lịch ở cổng kiểm vé, ngoái đầu .
“Nghiên Thu, Tết năm nay con về ?”
“Để xem ạ.”
Ông gật đầu, hỏi thêm.
Rồi bước qua cổng, bóng lưng ông mỗi lúc một nhỏ, cuối cùng khuất hẳn góc rẽ.
ở đó cho tới khi xe khách rời bến mới về.
Trên đường về nhà, gửi WeChat cho ông: “Bố, đường cẩn thận nhé. Đến nơi thì nhắn cho con một tiếng.”
Ông trả lời một chữ “Ừ”, phía còn kèm một biểu tượng mặt .
cất điện thoại bước ga tàu điện ngầm.
Tàu điện giờ cao điểm sáng đông nghịt , kẹp giữa hai xa lạ, xung quanh là đủ loại mùi trộn lẫn .
Toa tàu lắc lư tiến về phía , ngoài cửa sổ đường hầm tối đen như mực, thỉnh thoảng mới loé qua một ánh đèn.
nhớ tới những buổi chiều hồi nhỏ bố chở chợ phiên.
Cơn gió cánh đồng lúa mì, tiếng chuông xe đạp leng keng, tấm lưng rộng của ông.
Khi luôn cảm thấy ông là giỏi nhất đời, cái gì cũng sửa, chuyện gì cũng hiểu.
Lớn lên mới phát hiện, ông cũng chỉ là một đàn ông bình thường, bình thường đến mức trong gia đình chẳng nổi câu nào trọng lượng, bình thường đến mức đến việc bảo vệ con gái cũng .
còn trách ông nữa.
Không vì tha thứ, mà là vì cuối cùng hiểu.
17
Một năm trôi qua.
chuyển ngôi nhà mới của .
Căn nhà tuy lớn, nhưng sắp xếp ấm áp.
Phòng khách một chiếc sofa vải màu xám, phía đối diện là cả một bức tường giá sách, bày kín những cuốn sách ảnh và tạp chí.
Trên bậu cửa sổ đặt năm sáu chậu cây xanh, đều là những loại dễ chăm như trầu bà, lưỡi hổ, nha đam.
Phòng tối bố trí cạnh phòng ngủ, bức tường lớn nhất sơn màu xám đậm, đó treo những tác phẩm yêu thích nhất.
Lâm Tầm chuyển đến sống cùng .
Đồ đạc của hai lấp đầy cả căn nhà, nhưng hề khiến nơi chật chội.
Mỗi sáng, dậy sớm hơn nửa tiếng, pha một bình cà phê, chiên hai quả trứng.
thức dậy trong mùi cà phê, bàn ăn sáng, cùng .
Buổi tối về nhà, hai cuộn sofa xem phim, hoặc ai việc nấy, phòng tối rửa ảnh, ngoài phòng khách sách.
Những ngày tháng đỗi bình dị, nhưng vững vàng và yên tâm.
Tin tức từ quê nhà, thỉnh thoảng vẫn đôi chút qua bố.
Cứ một hai tuần, ông gọi cho một , kể vài chuyện trong nhà, hỏi thăm tình hình của .
Giọng điệu lúc nào cũng cẩn thận dè dặt, giống như đang thử độ dày của một lớp băng mỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/5-can-nha-khong-chia-cho-toi-mot-phan-lai-bat-toi-hau-ha-ca-doi/10.html.]
Từ những lời ông , ghép những chuyện xảy trong một năm qua.
Chị cả đầu tư thất bại, lỗ một khoản nhỏ, cuối cùng bán một căn nhà.
Sau đó chị bắt đầu nhắm đến căn của bố , họ sang tên cho , còn kiểu như “để con giữ giúp bố ”.
Mẹ đồng ý, hai con cãi một trận lớn.
Anh rể cũng xen , rằng: “Lúc nhà các chia nhà, vợ nhận hai căn , bây giờ mất một căn, thì các bù .”
Chỉ vì chuyện mà trong nhà náo loạn đến mức gà bay ch.ó sủa.
Em trai thi nghiên cứu sinh đỗ.
Đây là thứ ba.
Hiện giờ nó ở nhà bám bố , , cũng ngoài, ngày nào cũng chỉ chơi game.
Tiền tiết kiệm của ông bà nội cũng nó lấy quá nửa đủ danh nghĩa “mượn”, nào là học lớp luyện thi, nào là mua tài liệu ôn tập, nào là đóng lệ phí đăng ký.
Lớp luyện thi thì chẳng mấy buổi, tài liệu ôn tập thì chồng đống trong góc, phủ bụi dày.
Mẹ bắt đầu than vãn: “Sao thằng bé phấn đấu gì cả?”
than thì than thôi, tiền cần đưa thì vẫn đưa thiếu một đồng.
Sức khỏe của ông bà nội cũng còn nữa.
Ông nội chân cẳng yếu hẳn , ngoài chống gậy.
Bà nội trí nhớ ngày càng kém, khi còn nhận nhầm .
bà vẫn luôn nhớ rõ một chuyện, đó là cháu trai của bà vẫn cưới vợ, vẫn sinh cho bà một đứa chắt đích tôn.
Mẹ bắt đầu than phiền với hàng xóm.
Trong điện thoại, bố nhại cho một đoạn, giọng ông hạ thấp: “Hôm qua con với dì Lý nhà bên là ‘con gái lớn thì đáng tin, chỉ chăm chăm nhòm ngó nhà của ; con trai út thì nên , việc gì cũng chẳng hồn’.”
“Dì Lý hỏi bà , ‘chẳng bà còn một đứa con thứ hai ? Nghe ở Hàng Châu sống cũng khá lắm mà.’”
“Thế là con im luôn.”
Nghe xong, bình luận gì.
Chỉ hỏi bố: “Dạo sức khỏe bố thế nào?”
“Cũng , chỉ là huyết áp cao, bố vẫn uống t.h.u.ố.c.”
“Bố bớt hút t.h.u.ố.c .”
“Ừ, bố cai .”
là ông cai.
cũng vạch trần.
18
Có một tối, lúc lướt vòng bạn bè, thấy bài đăng mới của chị cả.
Một tấm ảnh selfie, chị trong xe, đeo kính râm, nét mặt nghiêm nghị.
Dòng trạng thái : “Có những xứng đáng nhà. tận tâm tận lực chăm sóc bố bao năm trời, cuối cùng chẳng bằng một cả năm về nổi một . Ha ha.”
bấm thích, cũng để bình luận.
Lâm Tầm ghé một cái: “Chị đang em ?”