Thím Tư mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.
“Muốn ăn thì tự ! Muốn cho ăn thì tự mà cho! Từ nay về , việc ông thích thì , thì cứ để đó, bà đây hầu nữa!”
Không còn cách nào khác.
Chú Tư đành lấy hai cái bánh bao cứng ngâm nước nóng, ăn tạm cho qua bữa.
Sau đó vội vàng nhặt phân bò, cắt cỏ cho bò, cho heo, ch.ó, gà ăn.
Người nhịn một bữa thì c.h.ế.t đói.
nếu để đám gia súc đói, chúng nhất định sẽ tìm cách nhảy chuồng bỏ chạy.
Nếu tìm , thứ mất chính là tiền thật bạc thật.
Chú Tư từ lúc ăn tạm hai cái bánh bao giữa trưa thì về nhà nữa.
Mãi đến khi trời tối đen rõ đường, ông mới xong trở về.
Vừa về đến nhà, phòng lạnh, giường cũng lạnh.
Cơm nóng thì càng khỏi nghĩ.
Thím Tư tự ăn xong từ lâu, ngoài đ.á.n.h mạt chược.
Ông tức đến mức ném vỡ bát đầy nhà.
Những ngày đó vẫn cứ cãi thì cãi, ầm ĩ thì ầm ĩ, nhưng thím Tư nhất quyết việc, càng thể nấu phần cơm của ông .
Bà nội con trai thứ tư của “ngược đãi” ở bên đó.
Sao thể nhịn cho nổi, lập tức hùng hổ tìm thím Tư đòi một lời giải thích.
“Việc , cơm nấu, ngày nào ngủ dậy cũng chạy ngoài đ.á.n.h mạt chược, thằng Tư việc mệt đến mức thoát vị đĩa đệm , cô cũng phụ giúp nó một chút!”
“ cô chẳng thứ gì từ lâu , nếu thằng Tư chăm chỉ, cái nhà tan từ đời nào! già từng tuổi cũng chẳng sợ mất mặt, hôm nay để bà con làng xóm xem thử cô rốt cuộc là loại gì.”
Thím Tư khẩy một tiếng.
“Vừa đều ở đây, để cùng xem thử, thằng con trai thứ tư chăm chỉ của là thứ gì!”
Nói xong, thím lấy những trang ghi chép xé đưa cho xem.
“Đây đều là chứng cứ do Trương Hàm ghi , sai một chữ, cũng xem thử rốt cuộc ai mới là kẻ mất mặt!”
Bà con hàng xóm truyền tay xem xong, ai nấy đều bà nội và chú Tư bằng ánh mắt khinh thường.
Bà nội thấy tình hình , vội vàng giật lấy mấy trang giấy để xem.
Nội dung bên trong thật , bà đương nhiên rõ.
Càng xem, gương mặt già nua của bà càng đỏ lên.
Cuối cùng bà dứt khoát vật đất giả ngất.
Từ đó về cũng dám đường dạo nữa.
Bên phía nhà bà ngoại họ của dượng Ba cũng ầm ĩ kém.
Bà chống gậy xông đến tận cửa, cho dì Ba một bài học.
dì Ba bây giờ là kiểu chẳng còn sợ gì nữa.
Bà mắng , đ.á.n.h con trai bà.
Bà đ.á.n.h , né vẫn đ.á.n.h con trai bà.
Bà đón con trai bà , nhân lúc bà nhà sang đ.á.n.h con trai bà.
Tức đến mức ngày nào bà cũng chống gậy canh cửa cho con trai.
Dì Ba cũng chẳng giữ chút mặt mũi nào cho bà .
“Có bản lĩnh thì bà cứ canh cả đời , sẽ lúc bà ở đó chứ? Đến lúc xem xử lý ông thế nào!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/31-tuoi-bi-ep-lay-chong-toi-lat-tung-bi-mat-cua-ca-ho/4.html.]
Hai nhà càng càng ầm ĩ.
Thậm chí lúc đến mức suýt ly hôn.
Con cái hai bên cũng vội vàng từ nơi khác chạy về.
Hỏi mới .
Tất cả những chuyện đều do cái miệng tai họa của và cuốn sổ gây .
Tức đến mức ai nấy đều tìm tính sổ.
Người đầu tiên trở về là họ bên nhà dì Ba, dẫn theo chị dâu họ, xông thẳng nhà hỏi tội.
“Trương Hàm! Mẹ lòng khuyên cô kết hôn, cô suýt tan nát cả nhà , cô còn là con hả? Mau cút đây cho !”
7
Anh họ với vẻ mặt đầy giận dữ.
Nếu còn nể chút tình mong manh.
E rằng xông lên đ.á.n.h .
“Trương Hàm, chuyện của bố , nhất cô cho một lời giải thích.”
“Nếu , họ hàng chúng đến đây là hết.”
Nghe , cũng nổi giận.
“Anh đòi giải thích cái gì? Là bố luôn đ.á.n.h , là âm thầm chịu đựng, nên tìm để đòi lời giải thích là bố mới đúng!”
“Loại họ hàng như , cũng chẳng qua , trơ mắt đ.á.n.h mà chẳng gì, bây giờ học cách phản kháng thì giỏi giang đến hỏi tội , loại họ hèn nhát như .”
Anh họ phắt một cái bật dậy.
Chỉ , môi run lên ngừng.
“Cô láo! trơ mắt đ.á.n.h từ bao giờ!”
Sắc mặt chị dâu họ cũng trở nên âm trầm.
“Tiểu Hàm, cơm thể ăn bậy, nhưng lời thể bừa, lúc đầu chị chính vì thấy họ em trượng nghĩa, sống tình nghĩa nên mới ở bên !”
“Anh thể đ.á.n.h mà gì, chắc chắn đều là do bố đ.á.n.h khi !”
lạnh lùng hừ một tiếng.
Không nhanh chậm lấy từ trong áo một cuốn sổ còn dày hơn .
“Ồ? Thật ?”
“Năm mười tuổi sang nhà ăn cơm, dì Ba chỉ vì khuyên dượng Ba uống ít mà ông đá văng xa năm mét, chạy lên ngăn dượng Ba, họ giữ c.h.ặ.t , còn gắp cho một cái phao câu gà bát, dặn bớt lo chuyện bao đồng.”
“Năm mười hai tuổi, đúng mùa thu hoạch, dì Ba đ.á.n.h đến mức xuống giường , cả nhà sang giúp gặt hái, họ vì dì Ba thêm việc nên chỉ dì đang giường mà oán trách ngừng, thậm chí cả tháng thèm chuyện với dì.”
……
Theo từng chuyện cũ chậm rãi vạch .
Sắc mặt họ càng lúc càng trắng bệch.
Anh vội vàng xông tới, giật lấy cuốn sổ trong tay .
“Không sổ của cô đốt ! Những thứ đều là cô bịa !”
“À, cuốn đốt chỉ là bản rút gọn thôi, đây là bản đầy đủ!”
Cuốn sổ xé nát bươm.
chị dâu họ cũng hiểu những gì đều là thật.
Ánh mắt họ tràn đầy thất vọng.
“Không ngờ là một vô tình vô nghĩa như , là em lầm , ly hôn !”