Chương 5
“Hu hu hu hu, Dật, em sắp điên , con nhỏ vô tâm đó block cả mười ba cái tài khoản của em ...”
Đi nửa đường, Cố Kiêu bỗng sụp đổ cảm xúc.
Cố Kiêu xổm bên gốc cây ven đường sụt sùi, đến mức con ch.ó định giơ chân tè đó cũng dọa nhịn tiểu.
“Anh Dật... em bản lĩnh mà... giúp em bắt con đàn bà xa đó ...”
đến đây, tim vô thức đập mạnh, tay vô thức siết c.h.ặ.t .
toát mồ hôi trán khi bắt gặp ánh mắt trừng trừng từ Cố Kiêu.
“Không rảnh.”
Hai chữ thôi mà như âm thanh từ thiên đàng
còn kịp mừng thì Cố Kiêu xoay khuôn mặt đáng thương với hàng nước mũi suýt chảy miệng dí sát gần .
“Minh Tinh, cho em ba ngày tìm cô , thì tháo chân em xuống đấy.”
Đồ chỉ bắt nạt kẻ yếu!
lập tức rút chút ít cảm giác tội và đồng cảm hiếm hoi còn sót.
Lúc nãy chuyện với Bùi Thập Dật Cố Kiêu dữ !
Biết , phận thấp thì cúi đầu, nghiến răng nghiến lợi gật đầu:
“Được thôi.”
Chờ Cố Kiêu khỏi, lập tức xẹp lép.
lúc đó, một đôi giày thể thao trắng toát hiện mặt.
ngẩng lên theo phản xạ, đập mắt là ánh phần giễu cợt của Bùi Thập Dật.
“Anh gì?”
cáu.
“Anh thể giúp em tìm chịu tội .”
Bùi Thập Dật khom lưng, cúi xuống ngang tầm mắt . Khoảng cách bất ngờ rút ngắn, chỉ còn đến nửa mét.
nuốt nước bọt. Da dẻ gì mà thấy nổi cái lỗ chân lông…
“Yêu đương với .”
Môi mỏng khẽ nhúc nhích, cong môi :
“Anh giải quyết chuyện cho em.”
Gia Cát Lượng còn mời ba , Gia Cát, cùng lắm chỉ là… heo Cát, nên khi Bùi Thập Dật mời hai, quyết định đồng ý.
Dù gì từ góc độ nhan sắc tài chính, cũng thiệt.
giả vờ tình nguyện lắm, cầm điện thoại thêm WeChat.
Ngay đó, bên cạnh , chuyển khoản cho … năm vạn hai.
Hít…
Rõ ràng hào phóng hơn Cố Kiêu nhiều.
giả vờ tình nguyện bấm nhận tiền.
“Đi thôi.”
Anh , ôm điện thoại cảnh giác hỏi:
“Không yêu qua mạng ? Đi cơ? Em nha, em loại dễ dãi đó…”
Bùi Thập Dật , với .
Lần là kiểu tiêu chuẩn, rực rỡ, quét sạch vẻ lạnh nhạt thường thấy trông như một con succubus dụ dỗ .
“Em nghĩ gì trong đầu suốt ngày thế? Anh là dẫn em mua đồ.”
Anh cho tay túi:
“Ngày đầu hẹn hò, cũng nên tặng chút quà chứ nhỉ.”
Mắt lập tức sáng như đèn pha.
Năm vạn hai chỉ là món khai vị?!
Hai tiếng , xách đồ đầy tay trở về, thậm chí còn thấy áy náy.
Hôm nay tiêu còn nhiều hơn ba tháng Cố Kiêu bao .
Thật Bùi Thập Dật trai như , chịu thiệt gì …
Ngồi trong xe, đống túi quà bao vây, nghiêng mặt mà tim đập nhanh thấy rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/13-moi-tinh-cua-thieu-gia-giau-co-deu-la-toi/chuong-5.html.]
Ngay lúc định nhắm mắt liều một phen, Bùi Thập Dật mở cửa xe.
“Về đến nhà , xuống .”
Anh sang, ánh mắt chạm đang chu môi, bầu khí bỗng lặng thinh.
Bùi Thập Dật hỏi:
“Môi em ? Sao như m.ô.n.g gà thế ?”
xách đống túi hàng hiệu, mặt lạnh lùng bước xuống xe.
Khốn kiếp, gì khác với Cố Kiêu ? Quả nhiên mấy thằng chơi với thì IQ cũng giống .
đặt túi xuống đất, hậm hực lấy chìa khóa.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn thoại của Bùi Thập Dật.
rút kẹp tai trong lúc tra chìa ổ.
Một tràng nhẹ truyền đến từ loa điện thoại, ngưa ngứa trong tai.
“Không hôn nhé, bạn gái nhỏ, là em tự chúng chỉ yêu qua mạng đấy.”
“Cạch” chìa khóa rơi xuống đất.
Tay cứng đờ, mặt đỏ rần.
Anh ! Anh ! Anh !
Tim như bật khỏi n.g.ự.c, là tức là rung động.
Anh rõ mà còn cố ý trêu !
rửa mặt lấy bình tĩnh, khỏi phòng thì điện thoại vang lên.
Là Bùi Thập Dật.
do dự vài giây vẫn bắt máy.
“Giận ? Sao trả lời .”
Gương mặt hạ nhiệt, giờ đỏ bừng vì giọng trầm ấm của .
“Không .”
Bùi Thập Dật như nhớ chuyện gì buồn , giọng pha lẫn tiếng rõ rệt.
“Minh Tinh, gọi một tiếng .”
sững .
“Bùi Thập Dật?”
Đầu dây bên , Bùi Thập Dật càng rõ.
“Lúc em yêu qua mạng với Cố Kiêu dỗ kiểu .”
nghiến răng, cuối cùng cũng hiểu đang định gì.
“Anh Dật ơiiii~ Mới xa mà nhớ em ~ Em nhớ lắm đó~”
cố tình nũng nịu, mới rên rỉ hai câu thì bên sặc vì .
“ sai , nữa , đừng giọng đó nữa!”
ngửa giường, tiếp tục t.r.a t.ấ.n :
“Sao ~ Giọng em vốn thế mà~ Sao ạ, thích hả?”
Lần , đầu dây bên im lặng vài giây, bắt đầu thấy lo.
“Bùi Thập Dật? Anh đến tắc thở chứ?”
Ba giây , giọng lạnh trầm truyền qua điện thoại, rõ ràng từng chữ:
“Thích. Anh nhớ em.”
khựng , đó nhận đang trả lời câu hỏi , thở lập tức rối loạn.
Đồ c.h.ế.t tiệt, cứ thích trêu lúc nơi !
Hai ngày đó, Cố Kiêu ngừng thúc ép tìm .
Bùi Thập Dật thì vẫn biệt tăm, chỉ tin nhắn và quà là tới đều đều.
Cuối cùng đến ngày thứ ba, Cố Kiêu im hẳn.
Mặt như táo bón thành tinh chuyển sang trạng thái tro tàn.
“A Lan… Cô lừa … Cô thật sự… Anh đúng là thằng tồi!”
đang hút ly sữa Bùi Thập Dật gửi, ngớ .