100 Lần "Muối Mặt" Trước Nam Thần - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-27 20:48:17
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Cố Tây Trạch tiễn về làng trình diện ở đội. ở tiệm tạp hóa mua nước, loáng thoáng thấy tiếng bàn tán:

 

"Bọn trẻ bây giờ chơi bời kinh thật, đúng là 'khẩu vị' nặng, chẳng giống thế hệ già chúng chút nào!"

 

"Chứ còn gì nữa, cái xích sắt kìa, ối giồi ôi, nghĩ đến mà đỏ cả mặt!"

 

, thấy hai bà thím đang c.ắ.n hạt dưa, nước bọt bay tung tóe. Thưa các thím, biểu cảm của các thím trông chẳng tí gì là "đỏ mặt" vì ngượng cả!

 

Sáng hôm đang ngủ thì điện thoại reo vang, mơ màng bắt máy:

 

"Alo, con gái , tin gì ?"

 

"Mẹ, tin gì ạ?"

 

"Cái Cố Tây Trạch, bạn cấp ba của con . Vốn định giới thiệu cho con gái bạn , nhà ưng lắm. Ai dè hôm qua đồn cảnh sát! Nghe bảo trói một cô gái dùng roi quất m.á.u me đê huề! Trời ơi, biến thái quá!"

 

"Hồi cấp ba thấy hai đứa cũng , còn định bụng chấm con rể, ai ngờ biến thái thế chứ. Đáng sợ quá, con tránh xa !"

 

nhục nhã cúp máy. Té Cố Tây Trạch khắc tinh của , mà mới chính là quả tạ đời . Phen thì xong , danh dự của coi như tan thành mây khói. Nếu lấy vợ thì đây? Hay là... đền cho nhỉ? Nghĩ đến hình săn chắc và gương mặt tuấn , bất giác nuốt nước bọt.

 

cầm máy nhắn tin cho : "Tối nay rảnh ? Em mời ăn cơm."

Điện thoại im lìm, vứt máy sang một bên bắt đầu vẽ tranh.

 

15.

Dạo nhận một đơn hàng vẽ tranh thiếu nữ nhà Đường theo phong cách sơn dầu phương Tây, yêu cầu là... mặc đồ. Mải mê phác thảo cả ngày, đến tối mịt mới vươn vai dậy định công viên đối diện dạo cho khuây khỏa.

 

Vừa khỏi cửa thấy một hội các bà thím quây kín. Thấy , mắt bà nào bà nấy sáng quắc. Suốt con đường khỏi làng, cũng thấy những ánh mắt liếc xéo và những câu chuyện thì thầm to nhỏ.

 

"Kìa, tiểu Khương, đấy?"

 

"Cháu chào thím Lưu, cháu dạo tí ạ."

 

Thím Lưu huých tay bà thím bên cạnh:

 

"Ối giào, hẹn hò ? Có tìm bạn trai 'ngon giai' hôm nọ ? Khương , cháu đúng là phúc, bạn trai thế !"

 

"Không ạ, cháu dạo thôi."

 

"Bạn trai cháu dọn về đây ở ? Nghe bảo lính cứu hỏa, còn là đội trưởng cơ ? Chà chà, lính cứu hỏa thì sức bền lắm đấy nha!!"

 

chọn cách im lặng và chạy biến.

 

16.

Buổi chạng vạng, công viên khá vắng. dạo đến một góc hẻo lánh, định nghỉ thì tiếng lóc kêu cứu. Chạy xem, thì là một nhóc tầm tám chín tuổi, cái đầu kẹt cứng khe hàng rào, thì nửa quỳ nửa trông cực kỳ khôi hài.

 

"Chị ơi cứu em với!"

 

Cậu nhóc khá lanh lợi, mặt đỏ bừng vì cuống. quỳ xuống mặt nó, xoa đầu:

 

"Ha ha ha, em là 'con trai đầu to' trong truyền thuyết đấy , thế mà cũng chui ."

 

Nó lườm :

 

"Đầu em to, là tại hàng rào nó hẹp quá!"

 

ướm tay thử, cách rộng thế mà bảo hẹp? Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cũng thò đầu thử một cái. Một phút , hai cái đầu cùng kẹt cứng tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/100-lan-muoi-mat-truoc-nam-than/4.html.]

 

"Sao đời phụ nữ ngốc như chị cơ chứ?" thằng nhóc gào lên.

 

đưa tay cốc nó một cái:

 

"Mau gọi đến cứu !"

 

"Sao chị gọi?"

 

"Vì chị sợ hổ!"

 

17.

"Cứu với! Có ai !"

Dưới uy lực của , thằng bé bắt đầu gào thét. Gọi mãi chẳng thấy ai, nó sang hỏi:

 

"Chị ơi, chị ngoài mang điện thoại?"

 

"Vì chị ngốc đấy, !"

 

lúc hai chúng sắp tuyệt vọng đến nơi thì một thím ngang qua. Nhìn gương mặt quen thuộc , định bịt miệng thằng bé nhưng kịp nữa .

 

"Thím Lưu, thím cũng dạo ạ?"

 

"Ôi Hàm Hàm! Bà ngoại tìm cháu mãi!!!"

 

Hóa thằng nhóc là cháu ngoại thím Lưu!

 

"Ơ, tiểu Khương, cháu cũng ở đây?"

 

Nhìn vẻ mặt cạn lời của thím Lưu, tuyệt vọng gục đầu xuống. Xong , ngày mai cả làng thêm truyền thuyết mới về cho xem. Và cứ ngỡ đó là kết thúc, ai dè nó mới chỉ là khởi đầu. Thím Lưu lôi điện thoại , bấm : 119.

 

18.

Lính cứu hỏa đến nhanh. Từ xa thoáng thấy bóng dáng quen thuộc .

 

"Đồng chí nữ , phiền cô ngẩng cao đầu lên một chút, cô cứ thế chúng khó thao tác lắm."

 

cúi gầm mặt, cố lấy tóc che hết dung nhan.

 

"Ối giồi ôi, đây chẳng bạn trai tiểu Khương ? Khương ơi, bạn trai cháu đến cứu cháu kìa!"

 

Thím Lưu bên cạnh đập đùi bôm bốp đầy phấn khích.

 

Một bàn tay mạnh mẽ bóp nhẹ cằm , nâng mặt lên. buộc đối diện với gương mặt đang cố nhịn của Cố Tây Trạch. Mấy lính bên cạnh cũng nhận , chào hỏi rối rít:

 

"Chào đại họa sĩ nhé!"

 

Cố Tây Trạch cẩn thận dùng dụng cụ cạy thanh sắt, thong thả :

 

"Khương Nghiên, em gặp cũng cần dùng cách ."

 

"Em ! Không ! Anh đừng bậy!"

 

Thím Lưu bên cạnh thì dựng ngược tai lên để hóng hớt .

 

"Sáng nay trả lời tin nhắn là vì bận tập luyện, lúc rảnh nhắn nhưng thấy em hồi âm. Tối nay trực, là sáng mai ăn sáng nhé?"

 

quỳ đất, liếc . Dưới ánh hoàng hôn, góc nghiêng của như dát vàng. Sống mũi cao, đôi môi mỏng quyến rũ, đường xương hàm sắc nét. thật, thích góc nghiêng nhất thế gian.

 

Loading...